贺吴守被召

吴公骨秀如天人,胸襟落落皆经纶。

少年固已富家学,筮仕聊称梅子真。

挽弓驰马特馀事,智勇未减飞将军。

向者长汀初拥节,寇攘聚集惊乡村。

谁知抚定有长策,不戮一夫令自新。

稚耋欢呼弛兵革,至今妥贴无叛民。

移帅赣川尤镇静,宿奸褫魄胥崩奔。

往年群盗号渊薮,一旦荒垄安锄耘。

钱流地上非横索,铃斋坐啸生阳春。

践更盘错威望著,素秉公廉政有神。

贪吏望风争解去,冤民在处皆获伸。

还家坐席曾未暖,迅召连催已在门。

或人未免巧求誉,我公特立天下闻。

厥今器识兼文武,倒指谁欤当此举。

江淮百万屯边兵,转输馈饷倾吴楚。

中原荆棘今几年,师老不试漫貔虎。

陛下翻然采舆论,天意可见公宜处。

裴度指日平蔡州,充国先零岂难取。

唾手燕云会有时,伫看大将建旗鼓。

勒功异域鄙班超,归佐熙朝作申甫。

拼音

wú gōng gǔ xiù rú tiān rén,xiōng jīn luò luò jiē jīng lún。

shǎo nián gù yǐ fù jiā xué,shì shì liáo chēng méi zi zhēn。

wǎn gōng chí mǎ tè yú shì,zhì yǒng wèi jiǎn fēi jiāng jūn。

xiàng zhě zhǎng tīng chū yōng jié,kòu rǎng jù jí jīng xiāng cūn。

shuí zhī fǔ dìng yǒu zhǎng cè,bù lù yī fū lìng zì xīn。

zhì dié huān hū chí bīng gé,zhì jīn tuǒ tiē wú pàn mín。

yí shuài gàn chuān yóu zhèn jìng,sù jiān chǐ pò xū bēng bēn。

wǎng nián qún dào hào yuān sǒu,yī dàn huāng lǒng ān chú yún。

qián liú dì shàng fēi héng suǒ,líng zhāi zuò xiào shēng yáng chūn。

jiàn gèng pán cuò wēi wàng zhù,sù bǐng gōng lián zhèng yǒu shén。

tān lì wàng fēng zhēng jiě qù,yuān mín zài chù jiē huò shēn。

hái jiā zuò xí céng wèi nuǎn,xùn zhào lián cuī yǐ zài mén。

huò rén wèi miǎn qiǎo qiú yù,wǒ gōng tè lì tiān xià wén。

jué jīn qì shí jiān wén wǔ,dào zhǐ shuí yú dāng cǐ jǔ。

jiāng huái bǎi wàn tún biān bīng,zhuǎn shū kuì xiǎng qīng wú chǔ。

zhōng yuán jīng jí jīn jǐ nián,shī lǎo bù shì màn pí hǔ。

bì xià fān rán cǎi yú lùn,tiān yì kě jiàn gōng yí chù。

péi dù zhǐ rì píng cài zhōu,chōng guó xiān líng qǐ nán qǔ。

tuò shǒu yàn yún huì yǒu shí,zhù kàn dà jiāng jiàn qí gǔ。

lēi gōng yì yù bǐ bān chāo,guī zuǒ xī cháo zuò shēn fǔ。

作者介绍

李吕

宋 · 1122年 - 1198年

宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。

查看全部作品 →