登赋堂

紫云之山几千丈,势压岷峨欲争长。

茫茫巨浸擘山开,万穴鱼龙寄深广。

眼明遥见使君家,华堂夜魄栖檐牙。

手钓峡流揖峰翠,裾佩缥缈凌云霞。

仲宣登楼炫能赋,字字悲啼叹飘寓。

他人有心予忖之,魏夺刘倾渠不顾。

使君胸著万卷书,向来游戏从鱼符。

拂衣归卧唤不出,但有忧国心郁纡。

日落未落飞鸟灭,却立阑干思横发。

一川樵牧歌太平,万古关河感亡国。

丽词落纸焕黼裳,细研物变穷天藏。

凭谁荐之九天上,我无羽翮不得将。

公乎岂久榛棘下,狗监犹能援司马。

子虚大人何足云,愿赋蒸民追大雅。

拼音

zǐ yún zhī shān jǐ qiān zhàng,shì yā mín é yù zhēng zhǎng。

máng máng jù jìn bāi shān kāi,wàn xué yú lóng jì shēn guǎng。

yǎn míng yáo jiàn shǐ jūn jiā,huá táng yè pò qī yán yá。

shǒu diào xiá liú yī fēng cuì,jū pèi piāo miǎo líng yún xiá。

zhòng xuān dēng lóu xuàn néng fù,zì zì bēi tí tàn piāo yù。

tā rén yǒu xīn yǔ cǔn zhī,wèi duó liú qīng qú bù gù。

shǐ jūn xiōng zhù wàn juǎn shū,xiàng lái yóu xì cóng yú fú。

fú yī guī wò huàn bù chū,dàn yǒu yōu guó xīn yù yū。

rì luò wèi luò fēi niǎo miè,què lì lán gàn sī héng fā。

yī chuān qiáo mù gē tài píng,wàn gǔ guān hé gǎn wáng guó。

lì cí luò zhǐ huàn fǔ shang,xì yán wù biàn qióng tiān cáng。

píng shuí jiàn zhī jiǔ tiān shàng,wǒ wú yǔ hé bù dé jiāng。

gōng hū qǐ jiǔ zhēn jí xià,gǒu jiān yóu néng yuán sī mǎ。

zi xū dà rén hé zú yún,yuàn fù zhēng mín zhuī dà yǎ。

作者介绍

李吕

宋 · 1122年 - 1198年

宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。

查看全部作品 →