汪节夫解官东归赋此赠行

积潦卷洪落,秋容媚郊坰。

登高望长陌,念君将有行。

君生盛德后,家世多簪缨。

尚书望最重,当代推名卿。

几年卧东山,属望劳苍生。

天亦阴相之,芝兰满阶庭。

君子尤可人,少日负俊声。

曼倩聊玩世,子真岂求名。

一官姑自慰,三岁俄终更。

我从韩溪来,挽袂仍班荆。

殷勤故旧意,丁宁离别情。

圣门虽高远,心地当恢宏。

笃敬己可克,致知义方精。

造次勤钻仰,从容自规绳。

他时立朝右,风节弥坚贞。

江湖秋多风,归途眼增明。

引首看高举,毋辞事遐征。

拼音

jī lǎo juǎn hóng luò,qiū róng mèi jiāo jiōng。

dēng gāo wàng zhǎng mò,niàn jūn jiāng yǒu xíng。

jūn shēng shèng dé hòu,jiā shì duō zān yīng。

shàng shū wàng zuì zhòng,dāng dài tuī míng qīng。

jǐ nián wò dōng shān,shǔ wàng láo cāng shēng。

tiān yì yīn xiāng zhī,zhī lán mǎn jiē tíng。

jūn zi yóu kě rén,shǎo rì fù jùn shēng。

màn qiàn liáo wán shì,zi zhēn qǐ qiú míng。

yī guān gū zì wèi,sān suì é zhōng gèng。

wǒ cóng hán xī lái,wǎn mèi réng bān jīng。

yīn qín gù jiù yì,dīng níng lí bié qíng。

shèng mén suī gāo yuǎn,xīn dì dāng huī hóng。

dǔ jìng jǐ kě kè,zhì zhī yì fāng jīng。

zào cì qín zuān yǎng,cóng róng zì guī shéng。

tā shí lì cháo yòu,fēng jié mí jiān zhēn。

jiāng hú qiū duō fēng,guī tú yǎn zēng míng。

yǐn shǒu kàn gāo jǔ,wú cí shì xiá zhēng。

作者介绍

程洵

宋 · 1135年 - 1196年

宋徽州婺源人,字允夫,号克庵,又号翠林逸民。程鼎子。为朱熹内弟。从学于熹,与之往复论为学之要及克己之功。历任庐陵录参,与新任主管官不协,去官。有《尊德性斋小集》、《三苏纪年》等。

查看全部作品 →