谒杜子美祠

少年诵公诗,讽咏忘日夕。

晚为湖外游,适有耒阳役。

仙人梅子真,邀我连辔策。

苍山环古城,幽路转石壁。

丛祠隐木末,古冢累道侧。

衣冠尚唐制,金石存古刻。

缅怀天宝年,纲纪丝棼剧。

肃代虽中兴,安史互攘贼。

风云暗宇宙,蛇豕莽区域。

生灵困鱼烂,廊庙鄙肉食。

崎岖兵戎闲,公亦屡颠踣。

时危孰与持,忠愤气弥激。

烱烱心怀丹,萧萧发垂白。

兴来谩吟哦,赋罢还叹息。

区区杞人忧,此意谁复测。

至今杜陵编,义与风雅敌。

人亡遗像在,庙古炉香寂。

庭花日日红,阶草年年碧。

公身不可见,公心犹可识。

惟馀耒阳流,与君共无极。

拼音

shǎo nián sòng gōng shī,fěng yǒng wàng rì xī。

wǎn wèi hú wài yóu,shì yǒu lěi yáng yì。

xiān rén méi zi zhēn,yāo wǒ lián pèi cè。

cāng shān huán gǔ chéng,yōu lù zhuǎn shí bì。

cóng cí yǐn mù mò,gǔ zhǒng lèi dào cè。

yī guān shàng táng zhì,jīn shí cún gǔ kè。

miǎn huái tiān bǎo nián,gāng jì sī fén jù。

sù dài suī zhōng xīng,ān shǐ hù rǎng zéi。

fēng yún àn yǔ zhòu,shé shǐ mǎng qū yù。

shēng líng kùn yú làn,láng miào bǐ ròu shí。

qí qū bīng róng xián,gōng yì lǚ diān bó。

shí wēi shú yǔ chí,zhōng fèn qì mí jī。

jiǒng jiǒng xīn huái dān,xiāo xiāo fā chuí bái。

xīng lái mán yín ó,fù bà hái tàn xī。

qū qū qǐ rén yōu,cǐ yì shuí fù cè。

zhì jīn dù líng biān,yì yǔ fēng yǎ dí。

rén wáng yí xiàng zài,miào gǔ lú xiāng jì。

tíng huā rì rì hóng,jiē cǎo nián nián bì。

gōng shēn bù kě jiàn,gōng xīn yóu kě shí。

wéi yú lěi yáng liú,yǔ jūn gòng wú jí。

作者介绍

程洵

宋 · 1135年 - 1196年

宋徽州婺源人,字允夫,号克庵,又号翠林逸民。程鼎子。为朱熹内弟。从学于熹,与之往复论为学之要及克己之功。历任庐陵录参,与新任主管官不协,去官。有《尊德性斋小集》、《三苏纪年》等。

查看全部作品 →