溪亭春日二首

嘤嘤春哢沸青郊,老鹤翛然独在皋。

澹沲和风眠五柳,冲融暖日醉三桃。

尽输乐事归妍唱,肯把牢愁寄续骚。

想得旧游时入梦,西堂春草未应薅。

拼音

yīng yīng chūn lòng fèi qīng jiāo,lǎo hè xiāo rán dú zài gāo。

dàn tuó hé fēng mián wǔ liǔ,chōng róng nuǎn rì zuì sān táo。

jǐn shū lè shì guī yán chàng,kěn bǎ láo chóu jì xù sāo。

xiǎng dé jiù yóu shí rù mèng,xī táng chūn cǎo wèi yīng hāo。

作者介绍

高斯得

宋 · ? - ?

宋邛州蒲江人,字不妄。高稼子。理宗绍定二年进士。李心传修四朝史,辟为史馆校阅,分修光、宁二帝纪。因言事,忤宰相史嵩之,出为外官。淳祐六年复以论史嵩之事被排出外。历福建路计度转运副使,为宰相丁大全之党诬劾,夺职降官,大全罢,事始得白。恭帝德祐元年累官至参知政事,为宰相留梦炎乘间罢去。有《诗肤说》、《耻堂文集》等。

查看全部作品 →