对酒歌答谢公静

我为北海饮,君作东武吟。看君平生用意处,萧洒定自知人心。

南阳城边雪三日,愁阴不能分皂白。摧轮踠蹄泥数尺,城门昼开眠贾客。

移人僵尸在旦夕,谁能忍饥待食麦。身忧天下自有人,寒士何者愁填臆。

民生正自不愿材,可乘以车可鞭策。君不见海南水沈紫栴檀,碎身百炼金博山。

岂如不蒙斧斤赏,老大绝崖霜雪间。投身有用祸所集,何况四达之衢井先汲。

昨日青童天上回,手捧玉帝除书来。一番通籍清都阙,百身书名赤城台。

飞升度世无虚日,怪我短褐趋尘埃。顾谓彼童子,此何预人事。

但对清樽即眼开,一杯引人著胜地。传闻官酒亦自清,径须沽取续吾瓶。

南山朝来似有意,今夜傥放春月明。

拼音

wǒ wèi běi hǎi yǐn,jūn zuò dōng wǔ yín。kàn jūn píng shēng yòng yì chù,xiāo sǎ dìng zì zhī rén xīn。

nán yáng chéng biān xuě sān rì,chóu yīn bù néng fēn zào bái。cuī lún wǎn tí ní shù chǐ,chéng mén zhòu kāi mián jiǎ kè。

yí rén jiāng shī zài dàn xī,shuí néng rěn jī dài shí mài。shēn yōu tiān xià zì yǒu rén,hán shì hé zhě chóu tián yì。

mín shēng zhèng zì bù yuàn cái,kě chéng yǐ chē kě biān cè。jūn bù jiàn hǎi nán shuǐ shěn zǐ zhān tán,suì shēn bǎi liàn jīn bó shān。

qǐ rú bù méng fǔ jīn shǎng,lǎo dà jué yá shuāng xuě jiān。tóu shēn yǒu yòng huò suǒ jí,hé kuàng sì dá zhī qú jǐng xiān jí。

zuó rì qīng tóng tiān shàng huí,shǒu pěng yù dì chú shū lái。yī fān tōng jí qīng dōu quē,bǎi shēn shū míng chì chéng tái。

fēi shēng dù shì wú xū rì,guài wǒ duǎn hè qū chén āi。gù wèi bǐ tóng zi,cǐ hé yù rén shì。

dàn duì qīng zūn jí yǎn kāi,yī bēi yǐn rén zhù shèng dì。chuán wén guān jiǔ yì zì qīng,jìng xū gū qǔ xù wú píng。

nán shān cháo lái shì yǒu yì,jīn yè tǎng fàng chūn yuè míng。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →