次韵奉送公定

去年君渡河,枣下实离离。

今年君渡河,剥枣咏豳诗。

直缘恩义重,不惮鞍马疲。

诗书半行李,道路费岁时。

亲交叹存亡,学问访阙遗。

我多后时悔,君亦见事迟。

即此有真意,定非儿女知。

虚名无用处,北斗与南箕。

燕赵游侠子,长安轻薄儿。

狂掉三寸舌,躐登九级墀。

覆手云雨翻,立谈光阴移。

歃血盟父子,指天出肝脾。

从来国器重,见谓骨相奇。

筑岩发梦寐,猎渭非熊螭。

百工改绳墨,一世擅文词。

全人脰肩肩,瓮盎妩且宜。

大槐阴黄庭,女萝绵络之。

昭阳两兄弟,还自妒蛾眉。

工颦又宜笑,百辈来茹咨。

班姬轻鸿毛,更合众口吹。

引绳痛排拫,蒙蔽枉成帷。

惟恐出己上,杀之如弈棋。

尘埃百年琴,绝弦为钟期。

落落虎豹文,义难管中窥。

至今扬子云,不与俗谐嬉。

岁晚草玄经,覃思写天维。

脱身天禄阁,危于剑头炊。

卧闻策董贤,闭门甘忍饥。

五侯盛宾客,驺辔交横驰。

时通问字人,得酒未曾辞。

近者君家翁,天与脱絷鞿。

已为冥冥鸿,矰缴尚安施。

养兰寻僧圃,爱竹到水湄。

北阙免朝请,西都分保釐。

文章九鼎重,富贵一黍累。

赵良请灌园,但为商君嗤。

弃甲尚文过,兕多牛有皮。

出仕书掣肘,归来菊荒篱。

不为五斗折,自无三径资。

胜箭洗蹀血,归鞍悬月支。

斯人万户侯,造物付炉锤。

我观史臣篇,疏略记糟醨。

譬如官池蛙,谁能问公私。

君怀明月珠,簸弄沧海涯。

深房佩芳兰,固是王所姬。

南贡尚包橘,汉滨莫大随。

每来促谈麈,风生庭竹枝。

肮脏得家法,伊优不能为。

但听呼摴蒱,便足解人颐。

功成在漏刻,颖利处囊锥。

失势落坑阱,寒窀如愁鸱。

得马折足祸,亡羊多歧悲。

屡敌因心计,伏兵几面欺。

长戈仰关来,吐款受羁縻。

万事只如此,毕竟谁成亏。

爱君方寸间,醇朴乃器师。

安得摆俗缠,东冈并锄犁。

由来在阴鹤,不必振羽仪。

送行倾车盖,载酒满鸱夷。

天高木叶下,潦退河流卑。

屯云搴六幕,新月吐半规。

人生会面难,取醉听狂痴。

语阱发欺笑,诗锋犯嘲讥。

悬知履霜来,少别为不怡。

天津媚河汉,阙角挂秋霓。

中有鬼与神,赤舌弄阴机。

夜光但十袭,出怀即瑕疵。

去去善逆旅,冻醪约重持。

山药倒藤架,红梨带寒曦。

坐须骑奴还,淹留岁恐期。

无为出门念,牵衣婴孺啼。

短韵愿成诵,时时寄相思。

拼音

qù nián jūn dù hé,zǎo xià shí lí lí。

jīn nián jūn dù hé,bō zǎo yǒng bīn shī。

zhí yuán ēn yì zhòng,bù dàn ān mǎ pí。

shī shū bàn xíng lǐ,dào lù fèi suì shí。

qīn jiāo tàn cún wáng,xué wèn fǎng quē yí。

wǒ duō hòu shí huǐ,jūn yì jiàn shì chí。

jí cǐ yǒu zhēn yì,dìng fēi ér nǚ zhī。

xū míng wú yòng chù,běi dòu yǔ nán jī。

yàn zhào yóu xiá zi,zhǎng ān qīng báo ér。

kuáng diào sān cùn shé,liè dēng jiǔ jí chí。

fù shǒu yún yǔ fān,lì tán guāng yīn yí。

shà xuè méng fù zi,zhǐ tiān chū gān pí。

cóng lái guó qì zhòng,jiàn wèi gǔ xiāng qí。

zhù yán fā mèng mèi,liè wèi fēi xióng chī。

bǎi gōng gǎi shéng mò,yī shì shàn wén cí。

quán rén dòu jiān jiān,wèng àng wǔ qiě yí。

dà huái yīn huáng tíng,nǚ luó mián luò zhī。

zhāo yáng liǎng xiōng dì,hái zì dù é méi。

gōng pín yòu yí xiào,bǎi bèi lái rú zī。

bān jī qīng hóng máo,gèng hé zhòng kǒu chuī。

yǐn shéng tòng pái hén,méng bì wǎng chéng wéi。

wéi kǒng chū jǐ shàng,shā zhī rú yì qí。

chén āi bǎi nián qín,jué xián wèi zhōng qī。

luò luò hǔ bào wén,yì nán guǎn zhōng kuī。

zhì jīn yáng zi yún,bù yǔ sú xié xī。

suì wǎn cǎo xuán jīng,tán sī xiě tiān wéi。

tuō shēn tiān lù gé,wēi yú jiàn tóu chuī。

wò wén cè dǒng xián,bì mén gān rěn jī。

wǔ hóu shèng bīn kè,zōu pèi jiāo héng chí。

shí tōng wèn zì rén,dé jiǔ wèi céng cí。

jìn zhě jūn jiā wēng,tiān yǔ tuō zhí jī。

yǐ wèi míng míng hóng,zēng jiǎo shàng ān shī。

yǎng lán xún sēng pǔ,ài zhú dào shuǐ méi。

běi quē miǎn cháo qǐng,xī dōu fēn bǎo lí。

wén zhāng jiǔ dǐng zhòng,fù guì yī shǔ lèi。

zhào liáng qǐng guàn yuán,dàn wèi shāng jūn chī。

qì jiǎ shàng wén guò,sì duō niú yǒu pí。

chū shì shū chè zhǒu,guī lái jú huāng lí。

bù wèi wǔ dòu zhé,zì wú sān jìng zī。

shèng jiàn xǐ dié xuè,guī ān xuán yuè zhī。

sī rén wàn hù hóu,zào wù fù lú chuí。

wǒ guān shǐ chén piān,shū lüè jì zāo lí。

pì rú guān chí wā,shuí néng wèn gōng sī。

jūn huái míng yuè zhū,bǒ nòng cāng hǎi yá。

shēn fáng pèi fāng lán,gù shì wáng suǒ jī。

nán gòng shàng bāo jú,hàn bīn mò dà suí。

měi lái cù tán zhǔ,fēng shēng tíng zhú zhī。

āng zàng dé jiā fǎ,yī yōu bù néng wèi。

dàn tīng hū chū pú,biàn zú jiě rén yí。

gōng chéng zài lòu kè,yǐng lì chù náng zhuī。

shī shì luò kēng jǐng,hán zhūn rú chóu chī。

dé mǎ zhé zú huò,wáng yáng duō qí bēi。

lǚ dí yīn xīn jì,fú bīng jǐ miàn qī。

zhǎng gē yǎng guān lái,tǔ kuǎn shòu jī mí。

wàn shì zhǐ rú cǐ,bì jìng shuí chéng kuī。

ài jūn fāng cùn jiān,chún pǔ nǎi qì shī。

ān dé bǎi sú chán,dōng gāng bìng chú lí。

yóu lái zài yīn hè,bù bì zhèn yǔ yí。

sòng xíng qīng chē gài,zài jiǔ mǎn chī yí。

tiān gāo mù yè xià,lǎo tuì hé liú bēi。

tún yún qiān liù mù,xīn yuè tǔ bàn guī。

rén shēng huì miàn nán,qǔ zuì tīng kuáng chī。

yǔ jǐng fā qī xiào,shī fēng fàn cháo jī。

xuán zhī lǚ shuāng lái,shǎo bié wèi bù yí。

tiān jīn mèi hé hàn,quē jiǎo guà qiū ní。

zhōng yǒu guǐ yǔ shén,chì shé nòng yīn jī。

yè guāng dàn shí xí,chū huái jí xiá cī。

qù qù shàn nì lǚ,dòng láo yuē zhòng chí。

shān yào dào téng jià,hóng lí dài hán xī。

zuò xū qí nú hái,yān liú suì kǒng qī。

wú wèi chū mén niàn,qiān yī yīng rú tí。

duǎn yùn yuàn chéng sòng,shí shí jì xiāng sī。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →