次韵答张沙河

张侯堂堂身八尺,老大无机如汉阴。

猛摩虎牙取吞噬,自叹日月不照临。

策名日已污轩冕,逃去未必焚山林。

我评君才甚高妙,孤竹截管空桑琴。

四十未曾成老翁,紫髯垂颐郁森森。

眉宇之间见风雅,蓝田烟雾生球琳。

胸中垒块正须酒,东海可揽北斗斟。

古人已悲铜雀上,不闻向时清吹音。

百年毁誉付谁定,取醉自可结舌喑。

使公系腰印如斗,驷马高盖驱骎骎。

亲朋改观婢仆敬,成都男子宁异今。

又言屋底甚悬磬,儿婚女嫁取千金。

古来圣贤多不饱,谁能独无父母心。

众雏堕地各有命,强为百草忧春霖。

艾封人子暗目睫,与王同床悔沾襟。

陇鸟入笼左右啄,终日思归碧山岑。

一生能几开口笑,何忍更遣百虑侵。

忽投雄篇写逸兴,仰占乾文动奎参。

自陈使酒尝骂坐,惜予不与朋盍簪。

君材蜀锦三千丈,要在刀尺成衣衾。

南朝例有风流癖,楚地俗多词赋淫。

屈原离骚岂不好,只今漂骨沧江浔。

正令夷甫开三窟,猎以我道皆成禽。

温恭忠厚神所劳,于鱼得计岂厌深。

丈夫身在要勉力,岂有吾子终陆沈。

鄙人相士盖多矣,勿作蔡泽笑噤吟。

拼音

zhāng hóu táng táng shēn bā chǐ,lǎo dà wú jī rú hàn yīn。

měng mó hǔ yá qǔ tūn shì,zì tàn rì yuè bù zhào lín。

cè míng rì yǐ wū xuān miǎn,táo qù wèi bì fén shān lín。

wǒ píng jūn cái shén gāo miào,gū zhú jié guǎn kōng sāng qín。

sì shí wèi céng chéng lǎo wēng,zǐ rán chuí yí yù sēn sēn。

méi yǔ zhī jiān jiàn fēng yǎ,lán tián yān wù shēng qiú lín。

xiōng zhōng lěi kuài zhèng xū jiǔ,dōng hǎi kě lǎn běi dòu zhēn。

gǔ rén yǐ bēi tóng què shàng,bù wén xiàng shí qīng chuī yīn。

bǎi nián huǐ yù fù shuí dìng,qǔ zuì zì kě jié shé yīn。

shǐ gōng xì yāo yìn rú dòu,sì mǎ gāo gài qū qīn qīn。

qīn péng gǎi guān bì pū jìng,chéng dōu nán zi níng yì jīn。

yòu yán wū dǐ shén xuán qìng,ér hūn nǚ jià qǔ qiān jīn。

gǔ lái shèng xián duō bù bǎo,shuí néng dú wú fù mǔ xīn。

zhòng chú duò dì gè yǒu mìng,qiáng wèi bǎi cǎo yōu chūn lín。

ài fēng rén zi àn mù jié,yǔ wáng tóng chuáng huǐ zhān jīn。

lǒng niǎo rù lóng zuǒ yòu zhuó,zhōng rì sī guī bì shān cén。

yī shēng néng jǐ kāi kǒu xiào,hé rěn gèng qiǎn bǎi lǜ qīn。

hū tóu xióng piān xiě yì xīng,yǎng zhàn qián wén dòng kuí cān。

zì chén shǐ jiǔ cháng mà zuò,xī yǔ bù yǔ péng hé zān。

jūn cái shǔ jǐn sān qiān zhàng,yào zài dāo chǐ chéng yī qīn。

nán cháo lì yǒu fēng liú pǐ,chǔ dì sú duō cí fù yín。

qū yuán lí sāo qǐ bù hǎo,zhǐ jīn piāo gǔ cāng jiāng xún。

zhèng lìng yí fǔ kāi sān kū,liè yǐ wǒ dào jiē chéng qín。

wēn gōng zhōng hòu shén suǒ láo,yú yú dé jì qǐ yàn shēn。

zhàng fū shēn zài yào miǎn lì,qǐ yǒu wú zi zhōng lù shěn。

bǐ rén xiāng shì gài duō yǐ,wù zuò cài zé xiào jìn yín。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →