次韵周德夫经行不相见之诗

春风倚樽俎,绿发少年时。

酒胆大如斗,当时淮海知。

醉眼概九州,何尝识忧悲。

看云飞翰墨,秀句咏蛛丝。

乐如同队鱼,游泳清水湄。

波涛倏相失,岁月秣马驰。

客事走京洛,乡贡趋礼闱。

艰难思一臂,讲学抱群疑。

邂逅无因得,君居天南陲。

谁言井里坐,忽枉故人诗。

清如秋露蝉,高柳噫衰迟。

感叹各头白,民生竟自痴。

过门不我见,宁复论前期。

杯酒良难必,况望功名垂。

吉守乡丈人,政成犬生氂。

绿柳阴铃阁,红莲媚官池。

开轩纳日月,高会无吏讥。

琵琶二十四,明妆百骑随。

为公置乐饮,才可慰路岐。

矧公妙顾曲,调笑才不羁。

幕中佳少年,多欲从汝嬉。

人事喜乖牾,会莫把一卮。

朝云高唐观,客枕劳梦思。

主翁悲琴瑟,生憎见蛾眉。

君亦晚坎坷,有句怨弃遗。

夜光暗投人,所向蒙诋嗤。

相思秋日黄,西岭含半规。

老矣失少味,尚能诗酒为。

忽解扁舟下,何年复来兹。

寄声缓行李,激箭无由追。

拼音

chūn fēng yǐ zūn zǔ,lǜ fā shǎo nián shí。

jiǔ dǎn dà rú dòu,dāng shí huái hǎi zhī。

zuì yǎn gài jiǔ zhōu,hé cháng shí yōu bēi。

kàn yún fēi hàn mò,xiù jù yǒng zhū sī。

lè rú tóng duì yú,yóu yǒng qīng shuǐ méi。

bō tāo shū xiāng shī,suì yuè mò mǎ chí。

kè shì zǒu jīng luò,xiāng gòng qū lǐ wéi。

jiān nán sī yī bì,jiǎng xué bào qún yí。

xiè hòu wú yīn dé,jūn jū tiān nán chuí。

shuí yán jǐng lǐ zuò,hū wǎng gù rén shī。

qīng rú qiū lù chán,gāo liǔ yī shuāi chí。

gǎn tàn gè tóu bái,mín shēng jìng zì chī。

guò mén bù wǒ jiàn,níng fù lùn qián qī。

bēi jiǔ liáng nán bì,kuàng wàng gōng míng chuí。

jí shǒu xiāng zhàng rén,zhèng chéng quǎn shēng máo。

lǜ liǔ yīn líng gé,hóng lián mèi guān chí。

kāi xuān nà rì yuè,gāo huì wú lì jī。

pí pá èr shí sì,míng zhuāng bǎi qí suí。

wèi gōng zhì lè yǐn,cái kě wèi lù qí。

shěn gōng miào gù qū,diào xiào cái bù jī。

mù zhōng jiā shǎo nián,duō yù cóng rǔ xī。

rén shì xǐ guāi wǔ,huì mò bǎ yī zhī。

cháo yún gāo táng guān,kè zhěn láo mèng sī。

zhǔ wēng bēi qín sè,shēng zēng jiàn é méi。

jūn yì wǎn kǎn kě,yǒu jù yuàn qì yí。

yè guāng àn tóu rén,suǒ xiàng méng dǐ chī。

xiāng sī qiū rì huáng,xī lǐng hán bàn guī。

lǎo yǐ shī shǎo wèi,shàng néng shī jiǔ wèi。

hū jiě biǎn zhōu xià,hé nián fù lái zī。

jì shēng huǎn xíng lǐ,jī jiàn wú yóu zhuī。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →