送彦孚主簿

斯文当两都,江夏世无双。

叔度初不言,汉庭望风降。

中间眇人物,潜伏老崆谾。

本朝开典礼,棫朴作株桩。

世父盛文藻,如陆海潘江。

三战士皆北,韔弓锦韬杠。

白衣受传诏,短命终萤窗。

梦升卧南阳,耆旧无两庞。

空镵欧阳铭,松风悲陇泷。

四海群从间,尔来颇琤淙。

主簿吾宗秀,其能任为邦。

躯干虽眇小,勇沉鼎可扛。

择师别陈许,取友观羿逄。

折腰佐髯令,邑讼销吠尨。

时邀府中饮,下箔蜡烧釭。

红裳笑千金,清夜酒百缸。

同僚有恶少,嘲谑语乱哤。

君但隐几笑,诸老叹敦厖。

况乃工朱墨,气和信甚矼。

持此应时须,十年拥麾幢。

相逢常鞅掌,衙鼓趋??。

簿书败清谈,汗颜吏枞枞。

临分何以赠,要我赋兰茳。

黄华虽众笑,白雪不同腔。

野人甘芹味,敢馈厌羊羫。

顾子百短拙,饱腹戆膀肛。

惟思解官去,一丘事耕䎫。

君当取富贵,钟鼓罗击撞。

伏藏鼪鼯径,犹想足音跫。

拼音

sī wén dāng liǎng dōu,jiāng xià shì wú shuāng。

shū dù chū bù yán,hàn tíng wàng fēng jiàng。

zhōng jiān miǎo rén wù,qián fú lǎo kōng hōng。

běn cháo kāi diǎn lǐ,yù pǔ zuò zhū zhuāng。

shì fù shèng wén zǎo,rú lù hǎi pān jiāng。

sān zhàn shì jiē běi,chàng gōng jǐn tāo gāng。

bái yī shòu chuán zhào,duǎn mìng zhōng yíng chuāng。

mèng shēng wò nán yáng,qí jiù wú liǎng páng。

kōng chán ōu yáng míng,sōng fēng bēi lǒng lóng。

sì hǎi qún cóng jiān,ěr lái pǒ chēng cóng。

zhǔ bù wú zōng xiù,qí néng rèn wèi bāng。

qū gàn suī miǎo xiǎo,yǒng chén dǐng kě káng。

zé shī bié chén xǔ,qǔ yǒu guān yì páng。

zhé yāo zuǒ rán lìng,yì sòng xiāo fèi máng。

shí yāo fǔ zhōng yǐn,xià bó là shāo gāng。

hóng shang xiào qiān jīn,qīng yè jiǔ bǎi gāng。

tóng liáo yǒu è shǎo,cháo xuè yǔ luàn máng。

jūn dàn yǐn jǐ xiào,zhū lǎo tàn dūn páng。

kuàng nǎi gōng zhū mò,qì hé xìn shén gāng。

chí cǐ yīng shí xū,shí nián yōng huī chuáng。

xiāng féng cháng yāng zhǎng,yá gǔ qū pāng pāng。

bù shū bài qīng tán,hàn yán lì cōng cōng。

lín fēn hé yǐ zèng,yào wǒ fù lán jiāng。

huáng huá suī zhòng xiào,bái xuě bù tóng qiāng。

yě rén gān qín wèi,gǎn kuì yàn yáng qiāng。

gù zi bǎi duǎn zhuō,bǎo fù gàng bǎng gāng。

wéi sī jiě guān qù,yī qiū shì gēng chuàng。

jūn dāng qǔ fù guì,zhōng gǔ luó jī zhuàng。

fú cáng shēng wú jìng,yóu xiǎng zú yīn qióng。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →