和曹子方杂言

正月尾,垂云如覆盂,雁作斜行书。三十六陂浸烟水,想对西江彭蠡湖。

人言春色浓如酒,不见插秧吴女手。冷卿小坞颇藏春,张侯官居柳对门。

当风横笛留三弄,烧烛围棋覆九军。尽是向来行乐事,每见琵琶忆朝云。

只今不举蛾眉酒,红牙捍拨网蛛尘。曹侯束书丞太仆,试说相马犹可人。

照夜白,真乘黄。万马同秣随低昂,一矢射落皂雕双。

张侯犹思在戎行,横山虎北开汉疆。冷卿智多发苍浪,牛刀发硎思一邦。

政成十缀舞红妆,两侯不如曹子方。朵颐论诗猬毛张,龟藏六用中有光。

何时端能俱过我,扫除北寺读书堂。菊苗煮饼深注汤,更碾盘龙不入香。

拼音

zhèng yuè wěi,chuí yún rú fù yú,yàn zuò xié xíng shū。sān shí liù bēi jìn yān shuǐ,xiǎng duì xī jiāng péng lí hú。

rén yán chūn sè nóng rú jiǔ,bù jiàn chā yāng wú nǚ shǒu。lěng qīng xiǎo wù pǒ cáng chūn,zhāng hóu guān jū liǔ duì mén。

dāng fēng héng dí liú sān nòng,shāo zhú wéi qí fù jiǔ jūn。jǐn shì xiàng lái xíng lè shì,měi jiàn pí pá yì cháo yún。

zhǐ jīn bù jǔ é méi jiǔ,hóng yá hàn bō wǎng zhū chén。cáo hóu shù shū chéng tài pū,shì shuō xiāng mǎ yóu kě rén。

zhào yè bái,zhēn chéng huáng。wàn mǎ tóng mò suí dī áng,yī shǐ shè luò zào diāo shuāng。

zhāng hóu yóu sī zài róng xíng,héng shān hǔ běi kāi hàn jiāng。lěng qīng zhì duō fā cāng làng,niú dāo fā xíng sī yī bāng。

zhèng chéng shí zhuì wǔ hóng zhuāng,liǎng hóu bù rú cáo zi fāng。duǒ yí lùn shī wèi máo zhāng,guī cáng liù yòng zhōng yǒu guāng。

hé shí duān néng jù guò wǒ,sǎo chú běi sì dú shū táng。jú miáo zhǔ bǐng shēn zhù tāng,gèng niǎn pán lóng bù rù xiāng。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →