药名诗奉送杨十三子问省亲清江

杨侯济北使君子,幕府从容理文史。

府中无事吏早休,陟釐秋兔写银钩。

驼峰桂蠹樽酒绿,樗蒲黄昏唤烧烛。

天南星移醉不归,爱君清如寒水玉。

葳蕤韭荠煮饼香,别筵君当归故乡。

诸公为子空青眼,天门东边虚荐章。

为言同列当推毂,岂有妒妇反专房。

射工含沙幸人过,水章独摇能腐肠。

山风轰轰虎须怒,千金之子戒垂堂。

寿亲颊如木丹色,胡麻炊饭玉为浆。

婆娑石上舞林影,付与一世专雌黄。

寂寥吾意立奴会,可忍冬花不尽觞。

春阴满地肤生粟,琵琶催醉喧啄木。

艳歌惊落梁上尘,桃叶桃根断肠曲。

高帆驾天冲水花,湾头东风转柁牙。

飞廉吹尽别时雨,江愁新月夜明沙。

拼音

yáng hóu jì běi shǐ jūn zi,mù fǔ cóng róng lǐ wén shǐ。

fǔ zhōng wú shì lì zǎo xiū,zhì lí qiū tù xiě yín gōu。

tuó fēng guì dù zūn jiǔ lǜ,chū pú huáng hūn huàn shāo zhú。

tiān nán xīng yí zuì bù guī,ài jūn qīng rú hán shuǐ yù。

wēi ruí jiǔ jì zhǔ bǐng xiāng,bié yán jūn dāng guī gù xiāng。

zhū gōng wèi zi kōng qīng yǎn,tiān mén dōng biān xū jiàn zhāng。

wèi yán tóng liè dāng tuī gǔ,qǐ yǒu dù fù fǎn zhuān fáng。

shè gōng hán shā xìng rén guò,shuǐ zhāng dú yáo néng fǔ cháng。

shān fēng hōng hōng hǔ xū nù,qiān jīn zhī zi jiè chuí táng。

shòu qīn jiá rú mù dān sè,hú má chuī fàn yù wèi jiāng。

pó suō shí shàng wǔ lín yǐng,fù yǔ yī shì zhuān cí huáng。

jì liáo wú yì lì nú huì,kě rěn dōng huā bù jǐn shāng。

chūn yīn mǎn dì fū shēng sù,pí pá cuī zuì xuān zhuó mù。

yàn gē jīng luò liáng shàng chén,táo yè táo gēn duàn cháng qū。

gāo fān jià tiān chōng shuǐ huā,wān tóu dōng fēng zhuǎn duò yá。

fēi lián chuī jǐn bié shí yǔ,jiāng chóu xīn yuè yè míng shā。

作者介绍

黄庭坚

宋 · 1045年 - 1105年

黄庭坚,字鲁直,自号山谷道人,晚号涪翁,又称豫章黄先生,汉族,洪州分宁(今江西修水)人。北宋诗人、词人、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,而且,他跟杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄为其中一宗)之称。英宗治平四年(1067)进士。历官叶县尉、北京国子监教授、校书郎、著作佐郎、秘书丞、涪州别驾、黔州安置等。诗歌方面,他与苏轼并称为“苏黄”;书法方面,他则与苏轼、米芾、蔡襄并称为“宋代四大家”;词作方面,虽曾与秦观并称“秦黄”,但黄氏的词作成就却远逊于秦氏。

查看全部作品 →