借山谷后山诗编于刘宜之司户因书所见呈宜之兄弟

拾遣诗视孔子道,豫章配孟颜后山。

自馀众作等别派,彪虥狸豹虎一斑。

我修直笔公万世,议论不到甘嘲讪。

中间杜老饶寒饿,陈也绝荤黄尚可。

天公雠施略相当,一字而贫更怜我。

去年臞庵太荒凉,釜中得鱼雷隐床。

了知诗祟力排摈,谁言锢疾蟠膏肓。

刘郎食饱嗜昌歜,又一过目思手揽。

编诗更着顾痴笔,字字可丹藏石䃭。

知君疗病我益病,心手相忘还展咏。

百年长病可得辞,两翁落唾皆可敬。

忽云身后无知音,此诗百变无邪心。

候虫时鸟足感耳,我思正在南风琴。

谁能首涂追四始,以经夹毂骚驾轨。

意所不快鞭曹刘,此时折汝一寸棰。

长安市上逢联璧,人持一箭与我直。

请君了却三万轴,再见坐我床下客。

拼音

shí qiǎn shī shì kǒng zi dào,yù zhāng pèi mèng yán hòu shān。

zì yú zhòng zuò děng bié pài,biāo zhàn lí bào hǔ yī bān。

wǒ xiū zhí bǐ gōng wàn shì,yì lùn bù dào gān cháo shàn。

zhōng jiān dù lǎo ráo hán è,chén yě jué hūn huáng shàng kě。

tiān gōng chóu shī lüè xiāng dāng,yī zì ér pín gèng lián wǒ。

qù nián qú ān tài huāng liáng,fǔ zhōng dé yú léi yǐn chuáng。

le zhī shī suì lì pái bìn,shuí yán gù jí pán gāo huāng。

liú láng shí bǎo shì chāng chù,yòu yī guò mù sī shǒu lǎn。

biān shī gèng zhe gù chī bǐ,zì zì kě dān cáng shí gǎn。

zhī jūn liáo bìng wǒ yì bìng,xīn shǒu xiāng wàng hái zhǎn yǒng。

bǎi nián zhǎng bìng kě dé cí,liǎng wēng luò tuò jiē kě jìng。

hū yún shēn hòu wú zhī yīn,cǐ shī bǎi biàn wú xié xīn。

hòu chóng shí niǎo zú gǎn ěr,wǒ sī zhèng zài nán fēng qín。

shuí néng shǒu tú zhuī sì shǐ,yǐ jīng jiā gǔ sāo jià guǐ。

yì suǒ bù kuài biān cáo liú,cǐ shí zhé rǔ yī cùn chuí。

zhǎng ān shì shàng féng lián bì,rén chí yī jiàn yǔ wǒ zhí。

qǐng jūn le què sān wàn zhóu,zài jiàn zuò wǒ chuáng xià kè。

作者介绍

敖陶孙

宋 · 1154年 - 1227年

宋福州闽县人,一作福清人,字器之,号臞庵。怀才挟气。孝宗淳熙间魁乡荐。光宗绍熙末入太学。宁宗庆元中,韩侂胄用事,朱熹贬外,陶孙首以诗相送;赵汝愚死贬所,又哭以诗。侂胄恶之,风旨急捕,陶孙微服变姓名去。后登庆元五年进士,调海门县主簿。嘉定初教授漳州。历广东转运司主管文字,终奉议郎泉州签判。博览载籍,多识奇字。有《臞庵集》,又有《诗评》。

查看全部作品 →