送别张长官东归

劝君少留持一觞,三年一日才初长。

春风愔愔著桃李,露雨沃沃开麻桑。

道傍箫鼓莫凄咽,使君平生面如铁。

裁量渠是台阁具,坐使霜蹄困羁绁。

前生疮痏生潢池,手披腹摩随所医。

州家徵财使家督,灌输辇送无愆期。

诸郎自是丰年玉,谁能待荒学储谷。

虚名作祟谨勿近,介者得嫌同者俗。

臞庵先生室无邻,晚年得君情更亲。

常时问政有宽猛,独觉处世无缁磷。

何人幕府容疏懒,忆君高楼衣带缓。

朅来问讯池上鱼,一笑相看喜无算。

了知喜极还生愁,独自含情上小舟。

府中参佐足追送,坐念长江天际流。

还家且种盐官枣,垂柳当门乐华皓。

诏书定起尹翁涂,珍重身名莫草草。

拼音

quàn jūn shǎo liú chí yī shāng,sān nián yī rì cái chū zhǎng。

chūn fēng yīn yīn zhù táo lǐ,lù yǔ wò wò kāi má sāng。

dào bàng xiāo gǔ mò qī yàn,shǐ jūn píng shēng miàn rú tiě。

cái liàng qú shì tái gé jù,zuò shǐ shuāng tí kùn jī xiè。

qián shēng chuāng wěi shēng huáng chí,shǒu pī fù mó suí suǒ yī。

zhōu jiā zhēng cái shǐ jiā dū,guàn shū niǎn sòng wú qiān qī。

zhū láng zì shì fēng nián yù,shuí néng dài huāng xué chǔ gǔ。

xū míng zuò suì jǐn wù jìn,jiè zhě dé xián tóng zhě sú。

qú ān xiān shēng shì wú lín,wǎn nián dé jūn qíng gèng qīn。

cháng shí wèn zhèng yǒu kuān měng,dú jué chù shì wú zī lín。

hé rén mù fǔ róng shū lǎn,yì jūn gāo lóu yī dài huǎn。

qiè lái wèn xùn chí shàng yú,yī xiào xiāng kàn xǐ wú suàn。

le zhī xǐ jí hái shēng chóu,dú zì hán qíng shàng xiǎo zhōu。

fǔ zhōng cān zuǒ zú zhuī sòng,zuò niàn zhǎng jiāng tiān jì liú。

hái jiā qiě zhǒng yán guān zǎo,chuí liǔ dāng mén lè huá hào。

zhào shū dìng qǐ yǐn wēng tú,zhēn zhòng shēn míng mò cǎo cǎo。

作者介绍

敖陶孙

宋 · 1154年 - 1227年

宋福州闽县人,一作福清人,字器之,号臞庵。怀才挟气。孝宗淳熙间魁乡荐。光宗绍熙末入太学。宁宗庆元中,韩侂胄用事,朱熹贬外,陶孙首以诗相送;赵汝愚死贬所,又哭以诗。侂胄恶之,风旨急捕,陶孙微服变姓名去。后登庆元五年进士,调海门县主簿。嘉定初教授漳州。历广东转运司主管文字,终奉议郎泉州签判。博览载籍,多识奇字。有《臞庵集》,又有《诗评》。

查看全部作品 →