气出唱三首

【其一】

驾六龙,乘风而行。

行四海外,路下之八邦。

历登高山临溪谷,乘云而行。

行四海外,东到泰山。

仙人玉女,下来翱游。

骖驾六龙饮玉浆。

河水尽,不东流。

解愁腹,饮玉浆。

奉持行,东到蓬莱山,上至天之门。

玉阙下,引见得入,

赤松相对,四面顾望,视正焜煌。

开玉心正兴,其气百道至。

传告无穷闭其口,但当爱气寿万年。

东到海,与天连。

神仙之道,出窈入冥,常当专之。

心恬澹,无所愒欲。

闭门坐自守,天与期气。

愿得神之人,乘驾云车,

骖驾白鹿,上到天之门,来赐神之药。

跪受之,敬神齐。

当如此,道自来。

【其二】

华阴山,自以为大。

高百丈,浮云为之盖。

仙人欲来,出随风,列之雨。

吹我洞箫,鼓瑟琴,何訚訚!

酒与歌戏,今日相乐诚为乐。

玉女起,起舞移数时。

鼓吹一何嘈嘈。

从西北来时,仙道多驾烟,

乘云驾龙,郁何蓩蓩。

遨游八极,乃到昆仑之山,

西王母侧,神仙金止玉亭。

来者为谁?赤松王乔,乃德旋之门。

乐共饮食到黄昏。

多驾合坐,万岁长,宜子孙。

【其三】

游君山,甚为真。

磪䃬砟硌,尔自为神。

乃到王母台,金阶玉为堂,芝草生殿旁。

东西厢,客满堂。

主人当行觞,坐者长寿遽何央。

长乐甫始宜孙子。

常愿主人增年,与天相守。

拼音

jià liù lóng,chéng fēng ér xíng。

xíng sì hǎi wài,lù xià zhī bā bāng。

lì dēng gāo shān lín xī gǔ,chéng yún ér xíng。

xíng sì hǎi wài,dōng dào tài shān。

xiān rén yù nǚ,xià lái áo yóu。

cān jià liù lóng yǐn yù jiāng。

hé shuǐ jǐn,bù dōng liú。

jiě chóu fù,yǐn yù jiāng。

fèng chí xíng,dōng dào péng lái shān,shàng zhì tiān zhī mén。

yù quē xià,yǐn jiàn dé rù,

chì sōng xiāng duì,sì miàn gù wàng,shì zhèng kūn huáng。

kāi yù xīn zhèng xīng,qí qì bǎi dào zhì。

chuán gào wú qióng bì qí kǒu,dàn dāng ài qì shòu wàn nián。

dōng dào hǎi,yǔ tiān lián。

shén xiān zhī dào,chū yǎo rù míng,cháng dāng zhuān zhī。

xīn tián dàn,wú suǒ kài yù。

bì mén zuò zì shǒu,tiān yǔ qī qì。

yuàn dé shén zhī rén,chéng jià yún chē,

cān jià bái lù,shàng dào tiān zhī mén,lái cì shén zhī yào。

guì shòu zhī,jìng shén qí。

dāng rú cǐ,dào zì lái。

huá yīn shān,zì yǐ wèi dà。

gāo bǎi zhàng,fú yún wèi zhī gài。

xiān rén yù lái,chū suí fēng,liè zhī yǔ。

chuī wǒ dòng xiāo,gǔ sè qín,hé yín yín!

jiǔ yǔ gē xì,jīn rì xiāng lè chéng wèi lè。

yù nǚ qǐ,qǐ wǔ yí shù shí。

gǔ chuī yī hé cáo cáo。

cóng xī běi lái shí,xiān dào duō jià yān,

chéng yún jià lóng,yù hé mǎo mǎo。

áo yóu bā jí,nǎi dào kūn lún zhī shān,

xī wáng mǔ cè,shén xiān jīn zhǐ yù tíng。

lái zhě wèi shuí?chì sōng wáng qiáo,nǎi dé xuán zhī mén。

lè gòng yǐn shí dào huáng hūn。

duō jià hé zuò,wàn suì zhǎng,yí zi sūn。

yóu jūn shān,shén wèi zhēn。

cuī wěi zhǎ gè,ěr zì wèi shén。

nǎi dào wáng mǔ tái,jīn jiē yù wèi táng,zhī cǎo shēng diàn páng。

dōng xī xiāng,kè mǎn táng。

zhǔ rén dāng xíng shāng,zuò zhě zhǎng shòu jù hé yāng。

zhǎng lè fǔ shǐ yí sūn zi。

cháng yuàn zhǔ rén zēng nián,yǔ tiān xiāng shǒu。

介绍

《气出唱》作者是汉末诗人曹操的作品,全文共分3首出自《曹操集》,其描述了帝王出巡的盛况。

作者介绍

曹操

汉 · 155年 - 220年

曹操,字孟德,小字阿瞒,沛国谯人,汉族。东汉末年著名政治家、军事家、文学家、书法家。三国中曹魏政权的缔造者,先为东汉大将军、丞相,后为魏王。其子曹丕称帝后,追尊其为魏武帝。一生以汉朝大将军、丞相的名义征讨四方割据政权,为统一中国北方做出重大贡献,同时在北方屯田,对农业生产恢复有很大作用。曹操的诗作具有创新精神,开启并繁荣了建安文学,给后人留下了宝贵的精神财富,史称建安风骨。鲁迅评价其为“改造文章的祖师”。

查看全部作品 →