寓意

夕阳芳草自天涯,倦客何须感物华。

无计可能逃世网,有心刚欲慕诗家。

将烹谁惜能鸣雁,安足翻成强画蛇。

白发渐多瞳渐翳,少年相见莫揄揶。

拼音

xī yáng fāng cǎo zì tiān yá,juàn kè hé xū gǎn wù huá。

wú jì kě néng táo shì wǎng,yǒu xīn gāng yù mù shī jiā。

jiāng pēng shuí xī néng míng yàn,ān zú fān chéng qiáng huà shé。

bái fā jiàn duō tóng jiàn yì,shǎo nián xiāng jiàn mò yú yé。

作者介绍

吕陶

宋 · 1027年 - 1103年

宋成都人,字元钧,号净德。仁宗皇祐间进士。神宗熙宁三年举制科,对策枚数王安石新法之过,出通判蜀州。哲宗元祐初,擢殿中侍御史,首上邪正之辨,劾新党蔡确、韩缜、张璪、章惇等。累迁中书舍人,进给事中。哲宗亲政,知陈州。坐元祐党夺职,责衡州居住。徽宗立,复集贤殿修撰、知梓州,致仕。有《净德集》。

查看全部作品 →