送吴龙图归阙

蜀山千寻立,奇势凌穹苍。

岷水万里走,怒流吞沧浪。

南连楚越腹,北际秦陇吭。

乾坤所造作,险固天下彊。

四境高与深,沃野蟠中央。

天时少凶旱,地力宜耕桑。

生齿万亿计,赀货丰且穰。

运载实内府,重车不停箱。

公廪己腐粟,私家始馀粮。

恬然礼义俗,杳在无何乡。

王泽或壅闭,土风亦悲凉。

所以二僭伪,草木罹凋伤。

继有三盗起,氛埃屡飞扬。

耳目殊未远,本末犹可详。

朝廷任连帅,指顾宁一方。

圣造尔莫测,恩波但流长。

我公来息蕃,琴瑟更而张。

至诚极恺悌,大事费忖量。

澄挠孰清浊,中和匪柔刚。

蜀人自荷戴,颂口殊锵洋。

仰公若梁栋,爱公比琳琅。

谓宜立大厦,岂特为圭璋。

愿公保遐福,坚厚如陵冈。

期公享眉寿,岁月过绮黄。

或吐药石论,百脉除膏肓。

或执陶冶柄,四序时雨旸。

歌德动金石,书勋满旗常。

舆意信如此,惟公协行藏。

清风耸朝野,阔步由康庄。

昔为御史时,率先问豺狼。

及其按河患,巨奸缩锋铓。

边兵好掎角,公令无出疆。

狱奏或反汗,公嗟为飞章。

斯事最卓荦,辉耀日月旁。

平生宝大节,安肯差毫芒。

都俞既会合,事业尤辉光。

盖以大臣道,施之辅虞唐。

雅意有馀裕,玩占得黄裳。

此语知者重,不惟谈否臧。

稽首告天子,高贤民所望。

拼音

shǔ shān qiān xún lì,qí shì líng qióng cāng。

mín shuǐ wàn lǐ zǒu,nù liú tūn cāng làng。

nán lián chǔ yuè fù,běi jì qín lǒng kēng。

qián kūn suǒ zào zuò,xiǎn gù tiān xià jiàng。

sì jìng gāo yǔ shēn,wò yě pán zhōng yāng。

tiān shí shǎo xiōng hàn,dì lì yí gēng sāng。

shēng chǐ wàn yì jì,zī huò fēng qiě ráng。

yùn zài shí nèi fǔ,zhòng chē bù tíng xiāng。

gōng lǐn jǐ fǔ sù,sī jiā shǐ yú liáng。

tián rán lǐ yì sú,yǎo zài wú hé xiāng。

wáng zé huò yōng bì,tǔ fēng yì bēi liáng。

suǒ yǐ èr jiàn wěi,cǎo mù lí diāo shāng。

jì yǒu sān dào qǐ,fēn āi lǚ fēi yáng。

ěr mù shū wèi yuǎn,běn mò yóu kě xiáng。

cháo tíng rèn lián shuài,zhǐ gù níng yī fāng。

shèng zào ěr mò cè,ēn bō dàn liú zhǎng。

wǒ gōng lái xī fān,qín sè gèng ér zhāng。

zhì chéng jí kǎi tì,dà shì fèi cǔn liàng。

chéng náo shú qīng zhuó,zhōng hé fěi róu gāng。

shǔ rén zì hé dài,sòng kǒu shū qiāng yáng。

yǎng gōng ruò liáng dòng,ài gōng bǐ lín láng。

wèi yí lì dà shà,qǐ tè wèi guī zhāng。

yuàn gōng bǎo xiá fú,jiān hòu rú líng gāng。

qī gōng xiǎng méi shòu,suì yuè guò qǐ huáng。

huò tǔ yào shí lùn,bǎi mài chú gāo huāng。

huò zhí táo yě bǐng,sì xù shí yǔ yáng。

gē dé dòng jīn shí,shū xūn mǎn qí cháng。

yú yì xìn rú cǐ,wéi gōng xié xíng cáng。

qīng fēng sǒng cháo yě,kuò bù yóu kāng zhuāng。

xī wèi yù shǐ shí,lǜ xiān wèn chái láng。

jí qí àn hé huàn,jù jiān suō fēng máng。

biān bīng hǎo jǐ jiǎo,gōng lìng wú chū jiāng。

yù zòu huò fǎn hàn,gōng jiē wèi fēi zhāng。

sī shì zuì zhuó luò,huī yào rì yuè páng。

píng shēng bǎo dà jié,ān kěn chà háo máng。

dōu yú jì huì hé,shì yè yóu huī guāng。

gài yǐ dà chén dào,shī zhī fǔ yú táng。

yǎ yì yǒu yú yù,wán zhàn dé huáng shang。

cǐ yǔ zhī zhě zhòng,bù wéi tán fǒu zāng。

jī shǒu gào tiān zi,gāo xián mín suǒ wàng。

作者介绍

吕陶

宋 · 1027年 - 1103年

宋成都人,字元钧,号净德。仁宗皇祐间进士。神宗熙宁三年举制科,对策枚数王安石新法之过,出通判蜀州。哲宗元祐初,擢殿中侍御史,首上邪正之辨,劾新党蔡确、韩缜、张璪、章惇等。累迁中书舍人,进给事中。哲宗亲政,知陈州。坐元祐党夺职,责衡州居住。徽宗立,复集贤殿修撰、知梓州,致仕。有《净德集》。

查看全部作品 →