峡中歌

峡中翠壁何峥嵘,排空百雉如层城。重楼复道明丹青,神剜鬼刻斧凿精。

呀然裂入兀不崩,飞流罅出悬珠璎。旌旆夹道缤逢迎,霜锋雪锷立万兵。

奇峰十二剑削成,真赝等好不可评。天柱拔立千仞擎,团团石骨莹玉冰。

傍有岩穴半开扃,飞仙之宅凝神清。虾蟆下饮腹不盈,背负阴壑深窈冥。

金碧满洞层云生,泓泉泠泠琴筑鸣。林端黄牛老不耕,滩回白日随人行。

石马只耳梦偶灵,神祠箫鼓何铿铿。江流万古郁不平,四时雷霆风雹声。

天垂匹练相回萦,日月避隐韬光明,朝云暮雨犬吠晴。

山腹人家真画屏,亦有竹阁连松亭。褰裳可登呼可应,但愁蛮语无由听。

我来溯峡才几程,所见如许心骨惊。阳台滟滪次第经,磨砺笔锋吾敌勍。

拼音

xiá zhōng cuì bì hé zhēng róng,pái kōng bǎi zhì rú céng chéng。zhòng lóu fù dào míng dān qīng,shén wān guǐ kè fǔ záo jīng。

ya rán liè rù wù bù bēng,fēi liú xià chū xuán zhū yīng。jīng pèi jiā dào bīn féng yíng,shuāng fēng xuě è lì wàn bīng。

qí fēng shí èr jiàn xuē chéng,zhēn yàn děng hǎo bù kě píng。tiān zhù bá lì qiān rèn qíng,tuán tuán shí gǔ yíng yù bīng。

bàng yǒu yán xué bàn kāi jiōng,fēi xiān zhī zhái níng shén qīng。xiā má xià yǐn fù bù yíng,bèi fù yīn hè shēn yǎo míng。

jīn bì mǎn dòng céng yún shēng,hóng quán líng líng qín zhù míng。lín duān huáng niú lǎo bù gēng,tān huí bái rì suí rén xíng。

shí mǎ zhǐ ěr mèng ǒu líng,shén cí xiāo gǔ hé kēng kēng。jiāng liú wàn gǔ yù bù píng,sì shí léi tíng fēng báo shēng。

tiān chuí pǐ liàn xiāng huí yíng,rì yuè bì yǐn tāo guāng míng,cháo yún mù yǔ quǎn fèi qíng。

shān fù rén jiā zhēn huà píng,yì yǒu zhú gé lián sōng tíng。qiān shang kě dēng hū kě yīng,dàn chóu mán yǔ wú yóu tīng。

wǒ lái sù xiá cái jǐ chéng,suǒ jiàn rú xǔ xīn gǔ jīng。yáng tái yàn yù cì dì jīng,mó lì bǐ fēng wú dí qíng。

作者介绍

孙应时

宋 · 1154年 - 1206年

宋绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。

查看全部作品 →