被旨许浦阅舟归

皇家百万兵,一一拱行阙。

肦恩劳军士,有诏涓良月。

鸣銮肃天仗,君王自亲阅。

旌旗照鼙鼓,铠甲耀冰雪。

金缯辱君赐,再拜嵩呼叠。

天子曰嘻哉,长江殆虚设。

云屯皆壮士,宁有中外别。

乃命臣某某,腆犒均行列。

许之问军旅,利害与优劣。

臣闻畴昔论,舟师利通捷。

出入如风驰,进退如电掣。

乡来经始意,规置有馀烈。

更张一何误,事亦随废缺。

横舟卧平沙,鍪胄半折裂。

蒙冲才什五,水卒无枭杰。

只今众弊见,噤不一语决。

往往忧国者,无路伸喙舌。

小臣愧不敏,衔命纡华节。

愿陈一得虑,竹头而木屑。

方略许图上,稽首思罄竭。

君王赦其愚,臣敢毕其说。

拼音

huáng jiā bǎi wàn bīng,yī yī gǒng xíng quē。

fén ēn láo jūn shì,yǒu zhào juān liáng yuè。

míng luán sù tiān zhàng,jūn wáng zì qīn yuè。

jīng qí zhào pí gǔ,kǎi jiǎ yào bīng xuě。

jīn zēng rǔ jūn cì,zài bài sōng hū dié。

tiān zi yuē xī zāi,zhǎng jiāng dài xū shè。

yún tún jiē zhuàng shì,níng yǒu zhōng wài bié。

nǎi mìng chén mǒu mǒu,tiǎn kào jūn xíng liè。

xǔ zhī wèn jūn lǚ,lì hài yǔ yōu liè。

chén wén chóu xī lùn,zhōu shī lì tōng jié。

chū rù rú fēng chí,jìn tuì rú diàn chè。

xiāng lái jīng shǐ yì,guī zhì yǒu yú liè。

gèng zhāng yī hé wù,shì yì suí fèi quē。

héng zhōu wò píng shā,móu zhòu bàn zhé liè。

méng chōng cái shén wǔ,shuǐ zú wú xiāo jié。

zhǐ jīn zhòng bì jiàn,jìn bù yī yǔ jué。

wǎng wǎng yōu guó zhě,wú lù shēn huì shé。

xiǎo chén kuì bù mǐn,xián mìng yū huá jié。

yuàn chén yī dé lǜ,zhú tóu ér mù xiè。

fāng lüè xǔ tú shàng,jī shǒu sī qìng jié。

jūn wáng shè qí yú,chén gǎn bì qí shuō。

作者介绍

袁说友

宋 · 1140年 - 1204年

宋建宁建安人,流寓湖州,字起严,号东塘居士。孝宗隆兴元年进士。授溧阳主簿。历知池州、衢州、平江府,入为吏部尚书兼侍读。宁宗嘉泰三年,同知枢密院,进参知政事。罢以资政殿学士知镇江府。奉祠致仕。学问淹博,其疏奏多切时弊,诗文格调清新。任四川安抚使时,尝命属官辑蜀中诗文为《成都文类》。有《东塘集》。

查看全部作品 →