和董显叔韵

江南人物在觌面,足以慰予畴昔念。

识公只在文字间,君子若人今子贱。

江湖路远睽言谈,八年于外自亦闲。

有时拂拭旧珠玉,端欲论诗伯仲间。

公怀席珍方就聘,一航我欲长安近。

只知喜接故人欢,宁羡官高如斗印。

羁怀寂寞逢春光,未著语意何可当。

下帷诸孙出新句,如茧抽绪思无疆。

一诗杰出骇奇创,陡觉诗坛群胆丧。

自怜老退无好怀,语不惊人惭少壮。

宦情不绝真如丝,有愤莫吐谁与咨。

只今犹得斯人语,剩有风骚同激推。

不堪人事长乖处,闻说扁舟复西去。

十年一见意匆匆,更写潇湘别离句。

男儿气节天所资,道大何计合与违。

但读诗书谈世事,看公衣锦他年归。

拼音

jiāng nán rén wù zài dí miàn,zú yǐ wèi yǔ chóu xī niàn。

shí gōng zhǐ zài wén zì jiān,jūn zi ruò rén jīn zi jiàn。

jiāng hú lù yuǎn kuí yán tán,bā nián yú wài zì yì xián。

yǒu shí fú shì jiù zhū yù,duān yù lùn shī bó zhòng jiān。

gōng huái xí zhēn fāng jiù pìn,yī háng wǒ yù zhǎng ān jìn。

zhǐ zhī xǐ jiē gù rén huān,níng xiàn guān gāo rú dòu yìn。

jī huái jì mò féng chūn guāng,wèi zhù yǔ yì hé kě dāng。

xià wéi zhū sūn chū xīn jù,rú jiǎn chōu xù sī wú jiāng。

yī shī jié chū hài qí chuàng,dǒu jué shī tán qún dǎn sàng。

zì lián lǎo tuì wú hǎo huái,yǔ bù jīng rén cán shǎo zhuàng。

huàn qíng bù jué zhēn rú sī,yǒu fèn mò tǔ shuí yǔ zī。

zhǐ jīn yóu dé sī rén yǔ,shèng yǒu fēng sāo tóng jī tuī。

bù kān rén shì zhǎng guāi chù,wén shuō biǎn zhōu fù xī qù。

shí nián yī jiàn yì cōng cōng,gèng xiě xiāo xiāng bié lí jù。

nán ér qì jié tiān suǒ zī,dào dà hé jì hé yǔ wéi。

dàn dú shī shū tán shì shì,kàn gōng yī jǐn tā nián guī。

作者介绍

袁说友

宋 · 1140年 - 1204年

宋建宁建安人,流寓湖州,字起严,号东塘居士。孝宗隆兴元年进士。授溧阳主簿。历知池州、衢州、平江府,入为吏部尚书兼侍读。宁宗嘉泰三年,同知枢密院,进参知政事。罢以资政殿学士知镇江府。奉祠致仕。学问淹博,其疏奏多切时弊,诗文格调清新。任四川安抚使时,尝命属官辑蜀中诗文为《成都文类》。有《东塘集》。

查看全部作品 →