题天衣寺

稽山道上多名迹,万顷湖光衬山色。

云蒸雾集累千年,屈指风流几人物。

平生佳处身曾经,赖此泉石供馀龄。

爱山何惜买山费,明珠不博娉与婷。

我闻天衣最奇绝,万顷清凉扫烦热。

持经夜半鸟鼠听,忽睹金仙起还灭。

把茅从此成开山,法华妙果僧中贤。

当时十诏徵不起,神奇变化泥生莲。

山神谨护泥封诏,独有遗风传内教。

袈裟金缕照琉璃,时放祥光蔽云物。

我来官守无时闲,著脚未历城南山。

区区俗眼空自翳,耿耿此意如循环。

我心岂是真如石,惭愧新诗与推激。

自怜未到此山中,想见入山深未得。

要令攻俗如攻城,兹游约与秋风迎。

吾曹岂办痴儿事,为君一醉南湖清。

拼音

jī shān dào shàng duō míng jì,wàn qǐng hú guāng chèn shān sè。

yún zhēng wù jí lèi qiān nián,qū zhǐ fēng liú jǐ rén wù。

píng shēng jiā chù shēn céng jīng,lài cǐ quán shí gōng yú líng。

ài shān hé xī mǎi shān fèi,míng zhū bù bó pīng yǔ tíng。

wǒ wén tiān yī zuì qí jué,wàn qǐng qīng liáng sǎo fán rè。

chí jīng yè bàn niǎo shǔ tīng,hū dǔ jīn xiān qǐ hái miè。

bǎ máo cóng cǐ chéng kāi shān,fǎ huá miào guǒ sēng zhōng xián。

dāng shí shí zhào zhēng bù qǐ,shén qí biàn huà ní shēng lián。

shān shén jǐn hù ní fēng zhào,dú yǒu yí fēng chuán nèi jiào。

jiā shā jīn lǚ zhào liú lí,shí fàng xiáng guāng bì yún wù。

wǒ lái guān shǒu wú shí xián,zhù jiǎo wèi lì chéng nán shān。

qū qū sú yǎn kōng zì yì,gěng gěng cǐ yì rú xún huán。

wǒ xīn qǐ shì zhēn rú shí,cán kuì xīn shī yǔ tuī jī。

zì lián wèi dào cǐ shān zhōng,xiǎng jiàn rù shān shēn wèi dé。

yào lìng gōng sú rú gōng chéng,zī yóu yuē yǔ qiū fēng yíng。

wú cáo qǐ bàn chī ér shì,wèi jūn yī zuì nán hú qīng。

作者介绍

袁说友

宋 · 1140年 - 1204年

宋建宁建安人,流寓湖州,字起严,号东塘居士。孝宗隆兴元年进士。授溧阳主簿。历知池州、衢州、平江府,入为吏部尚书兼侍读。宁宗嘉泰三年,同知枢密院,进参知政事。罢以资政殿学士知镇江府。奉祠致仕。学问淹博,其疏奏多切时弊,诗文格调清新。任四川安抚使时,尝命属官辑蜀中诗文为《成都文类》。有《东塘集》。

查看全部作品 →