疏山寺次白文林韵三首

藜杖匆匆集晚林,长廊破壁撼钟音。

天涯流落相逢地,杯酒殷勤莫厌深。

万里功名飞燕颔,千金博饮炙牛心。

更闻好句惊人倒,一洗蛮烟瘴雾侵。

拼音

lí zhàng cōng cōng jí wǎn lín,zhǎng láng pò bì hàn zhōng yīn。

tiān yá liú luò xiāng féng dì,bēi jiǔ yīn qín mò yàn shēn。

wàn lǐ gōng míng fēi yàn hàn,qiān jīn bó yǐn zhì niú xīn。

gèng wén hǎo jù jīng rén dào,yī xǐ mán yān zhàng wù qīn。

作者介绍

孙觌

宋 · 1081年 - 1169年

宋常州晋陵人,字仲益,号鸿庆居士。徽宗大观三年进士。官翰林学士,为钦宗草降金表。后被李纲斥罢。黄潜善等引为试中书舍人,历户部尚书,知温州、平江、临安等职,所至扰民,盗用军钱,除名。依汪伯彦、黄潜善,诋李纲,阿谀万俟卨,毁谤岳飞,为世人不齿。工诗文。有《鸿庆居士集》。

查看全部作品 →