寄题胡茂老枢密横山堂

古县水山国,万室蟠其中。

环成千嶂合,并合不泉通。

我公擅一壑,曾云生荡胸。

放神八极外,坐驾两腋风。

峨峨十二环,半出帘幕重。

修眉画新就,一抹翠扫空。

欣对惬平生,似为悦已容。

百金置酒地,窗户浮青红。

高陵拄笏见,采菊篱下逢。

坡陀径千丈,横绝垂天雄。

日丽莺谷晚,沙喧燕泥融。

悠然命巾车,往往载客从。

大句琢天巧,朱弦奏三终。

溪山久寂寥,高辞擅无穷。

天王驾群英,长辔系九戎。

安知横山下,一榻似老龙。

功名方鼎来,龟祥兆飞熊。

勒石诵中兴,浯台两穹崇。

西州归谢傅,东海表太公。

千年丁令威,骑鹤还故宫。

拼音

gǔ xiàn shuǐ shān guó,wàn shì pán qí zhōng。

huán chéng qiān zhàng hé,bìng hé bù quán tōng。

wǒ gōng shàn yī hè,céng yún shēng dàng xiōng。

fàng shén bā jí wài,zuò jià liǎng yè fēng。

é é shí èr huán,bàn chū lián mù zhòng。

xiū méi huà xīn jiù,yī mǒ cuì sǎo kōng。

xīn duì qiè píng shēng,shì wèi yuè yǐ róng。

bǎi jīn zhì jiǔ dì,chuāng hù fú qīng hóng。

gāo líng zhǔ hù jiàn,cǎi jú lí xià féng。

pō tuó jìng qiān zhàng,héng jué chuí tiān xióng。

rì lì yīng gǔ wǎn,shā xuān yàn ní róng。

yōu rán mìng jīn chē,wǎng wǎng zài kè cóng。

dà jù zuó tiān qiǎo,zhū xián zòu sān zhōng。

xī shān jiǔ jì liáo,gāo cí shàn wú qióng。

tiān wáng jià qún yīng,zhǎng pèi xì jiǔ róng。

ān zhī héng shān xià,yī tà shì lǎo lóng。

gōng míng fāng dǐng lái,guī xiáng zhào fēi xióng。

lēi shí sòng zhōng xīng,wú tái liǎng qióng chóng。

xī zhōu guī xiè fù,dōng hǎi biǎo tài gōng。

qiān nián dīng lìng wēi,qí hè hái gù gōng。

作者介绍

孙觌

宋 · 1081年 - 1169年

宋常州晋陵人,字仲益,号鸿庆居士。徽宗大观三年进士。官翰林学士,为钦宗草降金表。后被李纲斥罢。黄潜善等引为试中书舍人,历户部尚书,知温州、平江、临安等职,所至扰民,盗用军钱,除名。依汪伯彦、黄潜善,诋李纲,阿谀万俟卨,毁谤岳飞,为世人不齿。工诗文。有《鸿庆居士集》。

查看全部作品 →