东湖游山

四明山水天下异,东湖景物尤佳致。古来奇处芜没多,极目空馀老苍翠。

最称险奥唯福泉,崒嵂万仞摩青天。屹起精蓝名寿圣,松风飒飒泉涓涓。

一径崎岖通下水,风物人情更淳美。两椽茅屋何萧然,是即吾庐靠山起。

吾尝终日倚阑干,眼界峨峨碧玉攒。有时出户一乘兴,枯筇蜡屐随清湍。

攀萝直上上水去,烟霞迤逦僧家路。龙藏虎蛰天地宽,陟岵欷歔空堕泪。

次经象坎白云庵,阴崖断谷常青岚。中有村墟号韩岭,渔歌樵斧声相参。

陶公霞屿峥嵘出,秀杰绵延数非一。鳖山孤立水中央,规圆不赖人镵刻。

地雄山壮泉源豪,七十二溪俱怒涛。截山突屼起六堰,百尺花蹊金石牢。

鸣桹掷钓渔艇短,数百成群来往款。绿蓑青笠苦忘归,细雨斜风浑不管。

栖真兰若唯南隅,闻是徐王旧隐居。莲塘十里香风阔,凫鹥鸂鶒时沉洳。

一帆迅抵青山寺,丈室云堂高赑屃。森森松菊蔽村祠,细读刓碑知故事。

云是皇朝李使君,浚浊澄清利后人。迄今旱岁赖实利,血食往往长秋春。

破雾穿云梯磴滑,石胁山腰遍金刹。濯足清流舒啸长,筼筜十亩清风戛。

紫衣道士氏曰朱,高论山前结草庐。客至石坛无俗物,横琴数曲酒一壶。

对岸二灵只一苇,依约谁家葬龙耳。夜深疏雨洗遥空,一朵浓云罩山觜。

金襕禅老今大颠,坏衲蒲团日坐禅。我行不问西来意,消息还将方寸传。

乌石山头滕奥口,泓澄万丈辉星斗。过客谁知此地灵,只闻静夜生龙吼。

鉴湖芜没多田畴,临平车马尤喧啾。纷纷未识兹万顷,神仙窟宅合在东南北西陬。

周游几千里,此兴犹未已。归来摸写笔不停,大匠从其诮狂斐。

拼音

sì míng shān shuǐ tiān xià yì,dōng hú jǐng wù yóu jiā zhì。gǔ lái qí chù wú méi duō,jí mù kōng yú lǎo cāng cuì。

zuì chēng xiǎn ào wéi fú quán,zú lǜ wàn rèn mó qīng tiān。yì qǐ jīng lán míng shòu shèng,sōng fēng sà sà quán juān juān。

yī jìng qí qū tōng xià shuǐ,fēng wù rén qíng gèng chún měi。liǎng chuán máo wū hé xiāo rán,shì jí wú lú kào shān qǐ。

wú cháng zhōng rì yǐ lán gàn,yǎn jiè é é bì yù zǎn。yǒu shí chū hù yī chéng xīng,kū qióng là jī suí qīng tuān。

pān luó zhí shàng shàng shuǐ qù,yān xiá yí lǐ sēng jiā lù。lóng cáng hǔ zhé tiān dì kuān,zhì hù xī xū kōng duò lèi。

cì jīng xiàng kǎn bái yún ān,yīn yá duàn gǔ cháng qīng lán。zhōng yǒu cūn xū hào hán lǐng,yú gē qiáo fǔ shēng xiāng cān。

táo gōng xiá yǔ zhēng róng chū,xiù jié mián yán shù fēi yī。biē shān gū lì shuǐ zhōng yāng,guī yuán bù lài rén chán kè。

dì xióng shān zhuàng quán yuán háo,qī shí èr xī jù nù tāo。jié shān tū wù qǐ liù yàn,bǎi chǐ huā qī jīn shí láo。

míng láng zhì diào yú tǐng duǎn,shù bǎi chéng qún lái wǎng kuǎn。lǜ suō qīng lì kǔ wàng guī,xì yǔ xié fēng hún bù guǎn。

qī zhēn lán ruò wéi nán yú,wén shì xú wáng jiù yǐn jū。lián táng shí lǐ xiāng fēng kuò,fú yī xī chì shí chén rù。

yī fān xùn dǐ qīng shān sì,zhàng shì yún táng gāo bì xì。sēn sēn sōng jú bì cūn cí,xì dú wán bēi zhī gù shì。

yún shì huáng cháo lǐ shǐ jūn,jùn zhuó chéng qīng lì hòu rén。qì jīn hàn suì lài shí lì,xuè shí wǎng wǎng zhǎng qiū chūn。

pò wù chuān yún tī dèng huá,shí xié shān yāo biàn jīn shā。zhuó zú qīng liú shū xiào zhǎng,yún dāng shí mǔ qīng fēng jiá。

zǐ yī dào shì shì yuē zhū,gāo lùn shān qián jié cǎo lú。kè zhì shí tán wú sú wù,héng qín shù qū jiǔ yī hú。

duì àn èr líng zhǐ yī wěi,yī yuē shuí jiā zàng lóng ěr。yè shēn shū yǔ xǐ yáo kōng,yī duǒ nóng yún zhào shān zī。

jīn lán chán lǎo jīn dà diān,huài nà pú tuán rì zuò chán。wǒ xíng bù wèn xī lái yì,xiāo xī hái jiāng fāng cùn chuán。

wū shí shān tóu téng ào kǒu,hóng chéng wàn zhàng huī xīng dòu。guò kè shuí zhī cǐ dì líng,zhǐ wén jìng yè shēng lóng hǒu。

jiàn hú wú méi duō tián chóu,lín píng chē mǎ yóu xuān jiū。fēn fēn wèi shí zī wàn qǐng,shén xiān kū zhái hé zài dōng nán běi xī zōu。

zhōu yóu jǐ qiān lǐ,cǐ xīng yóu wèi yǐ。guī lái mō xiě bǐ bù tíng,dà jiàng cóng qí qiào kuáng fěi。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →