次韵程泰之尚书

程王二夫子,听履上甘泉。

咳唾妙一世,万斛明珠圆。

官居季孟间,风义帝相先。

每当持论许,闻者殆欲仙。

蛟龙纵巨壑,鹰隼横寥天。

坐令脍炙馀,枵腹犹便便。

程方秋欲半,金波照觥船。

追想昔年日,高会有由缘。

亲故持吉语,置酒家东偏。

今年玉堂直,对此宜无眠。

夜色凉如水,冰轮吐层颠。

顾影还自慰,身冠六卿联。

巍巍太平基,圣主乐得贤。

作句纪兹夕,所喜期不愆。

藏之在巾笥,未肯露其全。

王于退食际,仿佛知云然。

求之既愈力,璀璨出长编。

荆潭伫唱酬,凡目一洗湔。

我生亦何幸,披味如击鲜。

明朝问纸价,都下已争传。

拼音

chéng wáng èr fū zi,tīng lǚ shàng gān quán。

ké tuò miào yī shì,wàn hú míng zhū yuán。

guān jū jì mèng jiān,fēng yì dì xiāng xiān。

měi dāng chí lùn xǔ,wén zhě dài yù xiān。

jiāo lóng zòng jù hè,yīng sǔn héng liáo tiān。

zuò lìng kuài zhì yú,xiāo fù yóu biàn biàn。

chéng fāng qiū yù bàn,jīn bō zhào gōng chuán。

zhuī xiǎng xī nián rì,gāo huì yǒu yóu yuán。

qīn gù chí jí yǔ,zhì jiǔ jiā dōng piān。

jīn nián yù táng zhí,duì cǐ yí wú mián。

yè sè liáng rú shuǐ,bīng lún tǔ céng diān。

gù yǐng hái zì wèi,shēn guān liù qīng lián。

wēi wēi tài píng jī,shèng zhǔ lè dé xián。

zuò jù jì zī xī,suǒ xǐ qī bù qiān。

cáng zhī zài jīn sì,wèi kěn lù qí quán。

wáng yú tuì shí jì,fǎng fú zhī yún rán。

qiú zhī jì yù lì,cuǐ càn chū zhǎng biān。

jīng tán zhù chàng chóu,fán mù yī xǐ jiān。

wǒ shēng yì hé xìng,pī wèi rú jī xiān。

míng cháo wèn zhǐ jià,dōu xià yǐ zhēng chuán。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →