又依前韵

混沌既开辟,溥博分渊泉。

其中具明眼,来往类跳圆。

惟有诗工夫,可探造化先。

研摩到极致,换骨如得仙。

上以美教化,下以明性天。

元白愧重浊,鲍谢羞轻便。

佩剑虽相笑,沈迷乃同船。

未登风雅域,为问何因缘。

无非警策句,各在诗一偏。

我欲窥其奥,晏食宵不眠。

观舞悟深旨,曾不及张颠。

清新乏奇妙,局束犹拘联。

习气未能断,为之乎犹贤。

写出多瑕疵,未免拙慈愆。

公诗百篇内,浩然志帅全。

愈出力愈促,即之俱自然。

熟读已成诵,宁待三绝编。

如澡银潢水,尘氛俱尽湔。

敬当珍此赐,墨迹令常鲜。

更许示馀帙,泚笔吾须传。

拼音

hùn dùn jì kāi pì,pǔ bó fēn yuān quán。

qí zhōng jù míng yǎn,lái wǎng lèi tiào yuán。

wéi yǒu shī gōng fū,kě tàn zào huà xiān。

yán mó dào jí zhì,huàn gǔ rú dé xiān。

shàng yǐ měi jiào huà,xià yǐ míng xìng tiān。

yuán bái kuì zhòng zhuó,bào xiè xiū qīng biàn。

pèi jiàn suī xiāng xiào,shěn mí nǎi tóng chuán。

wèi dēng fēng yǎ yù,wèi wèn hé yīn yuán。

wú fēi jǐng cè jù,gè zài shī yī piān。

wǒ yù kuī qí ào,yàn shí xiāo bù mián。

guān wǔ wù shēn zhǐ,céng bù jí zhāng diān。

qīng xīn fá qí miào,jú shù yóu jū lián。

xí qì wèi néng duàn,wèi zhī hū yóu xián。

xiě chū duō xiá cī,wèi miǎn zhuō cí qiān。

gōng shī bǎi piān nèi,hào rán zhì shuài quán。

yù chū lì yù cù,jí zhī jù zì rán。

shú dú yǐ chéng sòng,níng dài sān jué biān。

rú zǎo yín huáng shuǐ,chén fēn jù jǐn jiān。

jìng dāng zhēn cǐ cì,mò jì lìng cháng xiān。

gèng xǔ shì yú zhì,cǐ bǐ wú xū chuán。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →