次韵李光祖瑞香

石蹊万折冻欲裂,两岸梅英照天发。

于中更有锦薰笼,芳菲不待勾萌达。

奇姿苒苒来仙源,从此横枝不直钱。

东风零乱委泥土,只为山家作玉田。

岂若夫君有真色,紫葩碧叶从初得。

几将消息露人间,纷纷尘俗谁能识。

晚居卢阜声名飞,蕙帐悠悠春梦迟。

起来鼻观犹馥郁,杖藜便觉香风随。

夭桃谩说燕脂染,落絮徒云白毡糁。

品题一著佳客称,并使丁香风味减。

蓝溪夫子诚好事,赠我此花良有为。

平生岩壑在胸中,培殖根荄年不记。

故应谓我知花谱,千夫彩綷来吾圃。

拜嘉欢喜不敢当,直欲美芹羞帝所。

昔扈龙舆白石川,回銮小憩玉津园。

曾见此花千百本,较量今者端无前。

若居御苑逢膏泽,车载盆栽惟所适。

吾王顾盼即生春,不费阳和些子力。

拼音

shí qī wàn zhé dòng yù liè,liǎng àn méi yīng zhào tiān fā。

yú zhōng gèng yǒu jǐn xūn lóng,fāng fēi bù dài gōu méng dá。

qí zī rǎn rǎn lái xiān yuán,cóng cǐ héng zhī bù zhí qián。

dōng fēng líng luàn wěi ní tǔ,zhǐ wèi shān jiā zuò yù tián。

qǐ ruò fū jūn yǒu zhēn sè,zǐ pā bì yè cóng chū dé。

jǐ jiāng xiāo xī lù rén jiān,fēn fēn chén sú shuí néng shí。

wǎn jū lú fù shēng míng fēi,huì zhàng yōu yōu chūn mèng chí。

qǐ lái bí guān yóu fù yù,zhàng lí biàn jué xiāng fēng suí。

yāo táo mán shuō yàn zhī rǎn,luò xù tú yún bái zhān sǎn。

pǐn tí yī zhù jiā kè chēng,bìng shǐ dīng xiāng fēng wèi jiǎn。

lán xī fū zi chéng hǎo shì,zèng wǒ cǐ huā liáng yǒu wèi。

píng shēng yán hè zài xiōng zhōng,péi zhí gēn gāi nián bù jì。

gù yīng wèi wǒ zhī huā pǔ,qiān fū cǎi cuì lái wú pǔ。

bài jiā huān xǐ bù gǎn dāng,zhí yù měi qín xiū dì suǒ。

xī hù lóng yú bái shí chuān,huí luán xiǎo qì yù jīn yuán。

céng jiàn cǐ huā qiān bǎi běn,jiào liàng jīn zhě duān wú qián。

ruò jū yù yuàn féng gāo zé,chē zài pén zāi wéi suǒ shì。

wú wáng gù pàn jí shēng chūn,bù fèi yáng hé xiē zi lì。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →