次韵昙师以某焚三代赠黄所示长句

霁天破晓严清霜,宿具赠帛罗豆觞。旌旗蔽野气轩昂,夹岸更复飞舟航。

金炉细爇百和香,绛笼然蜡影交光。问予何事出柴桑,为指白云山中央。

岩岩双表鹤翅张,松楸霭霭摩青苍。渐登幽域至飨堂,向来百物陈满床。

锦囊纶诰列前行,奠酌器皿皆琳琅。祝言小子心不遑,几年恤典箧笥藏。

抵今方获燔赠黄,觊灵来兮染指尝。潜德既拜天褒扬,后嗣感激两泪滂。

帝恩欲报方思量,忽睹健句如柏梁。葩华盈轴艳春阳,建安七子谁可当。

何止李杜万丈长。再四披阅予敢忘,同来亲宾皆在旁。

共诧粲可能文章,其中一客起鸣吭。众骇何为色不康,未甘释子侵予疆。

拼音

jì tiān pò xiǎo yán qīng shuāng,sù jù zèng bó luó dòu shāng。jīng qí bì yě qì xuān áng,jiā àn gèng fù fēi zhōu háng。

jīn lú xì ruò bǎi hé xiāng,jiàng lóng rán là yǐng jiāo guāng。wèn yǔ hé shì chū chái sāng,wèi zhǐ bái yún shān zhōng yāng。

yán yán shuāng biǎo hè chì zhāng,sōng qiū ǎi ǎi mó qīng cāng。jiàn dēng yōu yù zhì xiǎng táng,xiàng lái bǎi wù chén mǎn chuáng。

jǐn náng lún gào liè qián xíng,diàn zhuó qì mǐn jiē lín láng。zhù yán xiǎo zi xīn bù huáng,jǐ nián xù diǎn qiè sì cáng。

dǐ jīn fāng huò fán zèng huáng,jì líng lái xī rǎn zhǐ cháng。qián dé jì bài tiān bāo yáng,hòu sì gǎn jī liǎng lèi pāng。

dì ēn yù bào fāng sī liàng,hū dǔ jiàn jù rú bǎi liáng。pā huá yíng zhóu yàn chūn yáng,jiàn ān qī zi shuí kě dāng。

hé zhǐ lǐ dù wàn zhàng zhǎng。zài sì pī yuè yǔ gǎn wàng,tóng lái qīn bīn jiē zài páng。

gòng chà càn kě néng wén zhāng,qí zhōng yī kè qǐ míng kēng。zhòng hài hé wèi sè bù kāng,wèi gān shì zi qīn yǔ jiāng。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →