走笔次韵胡中方赏丹桂之什

粟蕊抟金叶凝碧,独在秋林逞颜色。

岂知东溟史氏居,别有奇标人不识。

嫦娥侍女盈万千,一一姿貌皆无前。

为厌此花忒淡薄,渥丹乞与春争妍。

媒滋燕脂霜染茜,殖根只向广寒殿。

几尘俗韵不可干,清凉唯许金风扇。

何年移到蓬莱乡,钜万索直谁敢偿。

盘纡栏槛久不曜,一日名飞群国香。

豪贵争看期缩地,载酒迟来烦鼓吹。

园丁闻之竞采撷,夜深不使花神睡。

接枝换骨离四明,飘飘爽气排妖氛。

遂令禁篽成真赏,馀馨剩馥常氤氲。

芙蓉寒菊不足数,包羞正似无盐女。

从渠摇落动秋声,独步唯兹遍寰宇。

我尝对此倾葵金,却思四海状元心。

殷勤劝花宜且住,寒士人人折得去。

拼音

sù ruǐ tuán jīn yè níng bì,dú zài qiū lín chěng yán sè。

qǐ zhī dōng míng shǐ shì jū,bié yǒu qí biāo rén bù shí。

cháng é shì nǚ yíng wàn qiān,yī yī zī mào jiē wú qián。

wèi yàn cǐ huā tè dàn báo,wò dān qǐ yǔ chūn zhēng yán。

méi zī yàn zhī shuāng rǎn qiàn,zhí gēn zhǐ xiàng guǎng hán diàn。

jǐ chén sú yùn bù kě gàn,qīng liáng wéi xǔ jīn fēng shàn。

hé nián yí dào péng lái xiāng,jù wàn suǒ zhí shuí gǎn cháng。

pán yū lán kǎn jiǔ bù yào,yī rì míng fēi qún guó xiāng。

háo guì zhēng kàn qī suō dì,zài jiǔ chí lái fán gǔ chuī。

yuán dīng wén zhī jìng cǎi xié,yè shēn bù shǐ huā shén shuì。

jiē zhī huàn gǔ lí sì míng,piāo piāo shuǎng qì pái yāo fēn。

suì lìng jìn yù chéng zhēn shǎng,yú xīn shèng fù cháng yīn yūn。

fú róng hán jú bù zú shù,bāo xiū zhèng shì wú yán nǚ。

cóng qú yáo luò dòng qiū shēng,dú bù wéi zī biàn huán yǔ。

wǒ cháng duì cǐ qīng kuí jīn,què sī sì hǎi zhuàng yuán xīn。

yīn qín quàn huā yí qiě zhù,hán shì rén rén zhé dé qù。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →