童丱须知祭祀篇

文王御家邦,风化必自迩。

采繁夫人职,专言奉祭祀。

洪惟祖先心,贵得贤后嗣。

匪取一时孝,觊其能事死。

盖自平生来,功行勤积累。

防范不敢违,贻厥作基址。

子孙洎有室,懵不知此理。

燕饮恣欢谑,口腹纵奢靡。

霜降雨露濡,怆惕昧所履。

故其临祭时,倦色成跛倚。

酣歌或笑呼,愤怒或笞捶。

不恤祭如在,大似不得已。

祖先必吐之,岂复锡繁祉。

我劝世间人,于此莫轻视。

春秋祭享间,斋戒先恭己。

忧思动哀慕,虔谨具芳美。

时物堪荐新,当如奉甘旨。

饾饤乎自供,焉可使奴婢。

扫除蠲秽杂,涤灌去尘滓。

馨香出釜甑,滋味登簠簋。

勿为贫故约,勿为富故侈。

丰俭或有常,不可变其轨。

以此奉吾先,神灵必欢喜。

绵绵百世后,馀庆何能弭。

拼音

wén wáng yù jiā bāng,fēng huà bì zì ěr。

cǎi fán fū rén zhí,zhuān yán fèng jì sì。

hóng wéi zǔ xiān xīn,guì dé xián hòu sì。

fěi qǔ yī shí xiào,jì qí néng shì sǐ。

gài zì píng shēng lái,gōng xíng qín jī lèi。

fáng fàn bù gǎn wéi,yí jué zuò jī zhǐ。

zi sūn jì yǒu shì,měng bù zhī cǐ lǐ。

yàn yǐn zì huān xuè,kǒu fù zòng shē mí。

shuāng jiàng yǔ lù rú,chuàng tì mèi suǒ lǚ。

gù qí lín jì shí,juàn sè chéng bǒ yǐ。

hān gē huò xiào hū,fèn nù huò chī chuí。

bù xù jì rú zài,dà shì bù dé yǐ。

zǔ xiān bì tǔ zhī,qǐ fù xī fán zhǐ。

wǒ quàn shì jiān rén,yú cǐ mò qīng shì。

chūn qiū jì xiǎng jiān,zhāi jiè xiān gōng jǐ。

yōu sī dòng āi mù,qián jǐn jù fāng měi。

shí wù kān jiàn xīn,dāng rú fèng gān zhǐ。

dòu dìng hū zì gōng,yān kě shǐ nú bì。

sǎo chú juān huì zá,dí guàn qù chén zǐ。

xīn xiāng chū fǔ zèng,zī wèi dēng fǔ guǐ。

wù wèi pín gù yuē,wù wèi fù gù chǐ。

fēng jiǎn huò yǒu cháng,bù kě biàn qí guǐ。

yǐ cǐ fèng wú xiān,shén líng bì huān xǐ。

mián mián bǎi shì hòu,yú qìng hé néng mǐ。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →