再次韵胡中方赏丹桂之什

鄮峰老子双瞳碧,已悟人间空是色。群花四季作芳菲,一笑观之如不识。

有时斗酒沽十千,狂歌烂醉群花前。红红白白自妖艳,谁曾着口论媸妍。

惟闻丹桂藏青茜,清芬正满姮娥殿。却思一见无由缘,但写奇标在团扇。

忽闻移本下吾乡,此愿端知合得偿。园工玉斧与换骨,坐使凡种皆天香。

先皇得之植禁地,饫赏钧天动仙吹。高烧凤蜡类星繁,正恐夜深花欲睡。

于今哀戚遍幽明,鼎湖仙驾超尘氛。遗髯注想文王囿,玉阑佳气徒氤氲。

胡君真材一二数,他日补天慕娲女。正欲攀枝效郗诜,会看声名飞海宇。

雄篇拂地如锵金,俊逸清新洗我心。怪底斯人掉头不肯住,明年射策君门去。

拼音

mào fēng lǎo zi shuāng tóng bì,yǐ wù rén jiān kōng shì sè。qún huā sì jì zuò fāng fēi,yī xiào guān zhī rú bù shí。

yǒu shí dòu jiǔ gū shí qiān,kuáng gē làn zuì qún huā qián。hóng hóng bái bái zì yāo yàn,shuí céng zhe kǒu lùn chī yán。

wéi wén dān guì cáng qīng qiàn,qīng fēn zhèng mǎn héng é diàn。què sī yī jiàn wú yóu yuán,dàn xiě qí biāo zài tuán shàn。

hū wén yí běn xià wú xiāng,cǐ yuàn duān zhī hé dé cháng。yuán gōng yù fǔ yǔ huàn gǔ,zuò shǐ fán zhǒng jiē tiān xiāng。

xiān huáng dé zhī zhí jìn dì,yù shǎng jūn tiān dòng xiān chuī。gāo shāo fèng là lèi xīng fán,zhèng kǒng yè shēn huā yù shuì。

yú jīn āi qī biàn yōu míng,dǐng hú xiān jià chāo chén fēn。yí rán zhù xiǎng wén wáng yòu,yù lán jiā qì tú yīn yūn。

hú jūn zhēn cái yī èr shù,tā rì bǔ tiān mù wā nǚ。zhèng yù pān zhī xiào xī shēn,huì kàn shēng míng fēi hǎi yǔ。

xióng piān fú dì rú qiāng jīn,jùn yì qīng xīn xǐ wǒ xīn。guài dǐ sī rén diào tóu bù kěn zhù,míng nián shè cè jūn mén qù。

作者介绍

史浩

宋 · 1106年 - 1194年

宋明州鄞县人,字直翁,号真隐居士。史诏孙。高宗绍兴十五年进士。建王赵慎立为皇太子,浩除起居郎兼太子右庶子。孝宗即位,累除参知政事。曾对张浚恢复之举持异议,力主守江。隆兴元年,拜尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使。首言赵鼎、李光无罪,申辨岳飞之冤。旋因反对张浚北伐,为御史王十朋所劾,罢知绍兴府。淳熙五年,复为右丞相。寻以事求去,除太保致仕。卒谥文惠,改谥忠定。有《尚书讲义》、《鄮峰真隐漫录》等。

查看全部作品 →