别珠公

我顷诗成准敕恶,寒江夜度秋萧索。

曳杖从师得摩尼,洗空愁肠天地廓。

年来狂妄婴逆鳞,去国三秋又出奔。

隔墙后得绨袍旧,一笑唤回逆旅春。

我心不转嗟匪石,方壮两遭天上斥。

处处逢君道价高,万指方袍趋法席。

白云天下妙林泉,看君又作新法缘。

傥能容此无归客,便当结社追白莲。

拼音

wǒ qǐng shī chéng zhǔn chì è,hán jiāng yè dù qiū xiāo suǒ。

yè zhàng cóng shī dé mó ní,xǐ kōng chóu cháng tiān dì kuò。

nián lái kuáng wàng yīng nì lín,qù guó sān qiū yòu chū bēn。

gé qiáng hòu dé tí páo jiù,yī xiào huàn huí nì lǚ chūn。

wǒ xīn bù zhuǎn jiē fěi shí,fāng zhuàng liǎng zāo tiān shàng chì。

chù chù féng jūn dào jià gāo,wàn zhǐ fāng páo qū fǎ xí。

bái yún tiān xià miào lín quán,kàn jūn yòu zuò xīn fǎ yuán。

tǎng néng róng cǐ wú guī kè,biàn dāng jié shè zhuī bái lián。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →