玉山避寇

前年十月间,胡兵满大梁。

小臣阻天对,血涕夜沾裳。

去年十月间,左省谪征商。

扁舟归无处,江浙俱豺狼。

今年十月间,叛卒起南方。

官兵且二万,一旦忽已亡。

一身幸无责,奉亲走穷荒。

天宇如许大,八口无处藏。

空山四十日,画饼诳饥肠。

朅来古招提,和气霭修廊。

迎门有禅伯,梵行照穹苍。

却念客无归,烧猪饭苏郎。

方袍二百指,祖灯其复光。

中有护法人,义气干天枪。

倒床得甘寝,不知冬夜长。

明朝曹夫子,破浪飞危樯。

入门郁春色,满船载琼浆。

高谈惊霹雳,佳句刻琳琅。

那知奔窜中,一乐得未尝。

何当扫阴雪,四海共春阳。

便携我辈人,浩歌归醉乡。

世事如奕棋,臧否均亡羊。

蓑衣可钓月,底处是金章。

拼音

qián nián shí yuè jiān,hú bīng mǎn dà liáng。

xiǎo chén zǔ tiān duì,xuè tì yè zhān shang。

qù nián shí yuè jiān,zuǒ shěng zhé zhēng shāng。

biǎn zhōu guī wú chù,jiāng zhè jù chái láng。

jīn nián shí yuè jiān,pàn zú qǐ nán fāng。

guān bīng qiě èr wàn,yī dàn hū yǐ wáng。

yī shēn xìng wú zé,fèng qīn zǒu qióng huāng。

tiān yǔ rú xǔ dà,bā kǒu wú chù cáng。

kōng shān sì shí rì,huà bǐng kuáng jī cháng。

qiè lái gǔ zhāo tí,hé qì ǎi xiū láng。

yíng mén yǒu chán bó,fàn xíng zhào qióng cāng。

què niàn kè wú guī,shāo zhū fàn sū láng。

fāng páo èr bǎi zhǐ,zǔ dēng qí fù guāng。

zhōng yǒu hù fǎ rén,yì qì gàn tiān qiāng。

dào chuáng dé gān qǐn,bù zhī dōng yè zhǎng。

míng cháo cáo fū zi,pò làng fēi wēi qiáng。

rù mén yù chūn sè,mǎn chuán zài qióng jiāng。

gāo tán jīng pī lì,jiā jù kè lín láng。

nà zhī bēn cuàn zhōng,yī lè dé wèi cháng。

hé dāng sǎo yīn xuě,sì hǎi gòng chūn yáng。

biàn xié wǒ bèi rén,hào gē guī zuì xiāng。

shì shì rú yì qí,zāng fǒu jūn wáng yáng。

suō yī kě diào yuè,dǐ chù shì jīn zhāng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →