和作哲送令德

我瓠非五石,安能枵不用。

但恃少年气,未肯就羁鞚。

越人已断发,章甫浪出宋。

何如子建文,脱口人争讽。

笑示善者机,绮语时一弄。

妙竟秘不传,尺管阁云梦。

固应羞芹藻,清明奴隶共。

明年郁梧桐,定作喈喈凤。

归来访原宪,慎毋学子贡。

故人犹未病,反己能求中。

拼音

wǒ hù fēi wǔ shí,ān néng xiāo bù yòng。

dàn shì shǎo nián qì,wèi kěn jiù jī kòng。

yuè rén yǐ duàn fā,zhāng fǔ làng chū sòng。

hé rú zi jiàn wén,tuō kǒu rén zhēng fěng。

xiào shì shàn zhě jī,qǐ yǔ shí yī nòng。

miào jìng mì bù chuán,chǐ guǎn gé yún mèng。

gù yīng xiū qín zǎo,qīng míng nú lì gòng。

míng nián yù wú tóng,dìng zuò jiē jiē fèng。

guī lái fǎng yuán xiàn,shèn wú xué zi gòng。

gù rén yóu wèi bìng,fǎn jǐ néng qiú zhōng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →