次韵王信州古风

我昔少年日,气与风雷壮。

一言既不合,掉头归望望。

誓将老烟霞,叩角耕闲旷。

一日烦干旌,叩天舒孟浪。

自譬舟一叶,沙溪春荡漾。

百川傥已东,吾力那能障。

尚赖天地宽,未即崇山放。

栟榈付冷居,乃为世所长。

老妻画纸棋,赤脚沽村酿。

醉起舞彩衣,吾道颇休畅。

人杰又鼎来,不怕供诗帐。

酬唱激清风,洗空烟雨瘴。

故人化鹤仙,穹庐共悽怆。

生还义更高,裹饭远相饷。

演山见长庚,醉眼不敢仰。

便结骑鲸游,不知飞燕谤。

兰亭最后来,德齿均所尚。

伤时虽慷慨,论事尤倜傥。

杯酒七峰下,逸思九天上。

万事俱可人,只欠蛾眉唱。

拼音

wǒ xī shǎo nián rì,qì yǔ fēng léi zhuàng。

yī yán jì bù hé,diào tóu guī wàng wàng。

shì jiāng lǎo yān xiá,kòu jiǎo gēng xián kuàng。

yī rì fán gàn jīng,kòu tiān shū mèng làng。

zì pì zhōu yī yè,shā xī chūn dàng yàng。

bǎi chuān tǎng yǐ dōng,wú lì nà néng zhàng。

shàng lài tiān dì kuān,wèi jí chóng shān fàng。

bēn lǘ fù lěng jū,nǎi wèi shì suǒ zhǎng。

lǎo qī huà zhǐ qí,chì jiǎo gū cūn niàng。

zuì qǐ wǔ cǎi yī,wú dào pǒ xiū chàng。

rén jié yòu dǐng lái,bù pà gōng shī zhàng。

chóu chàng jī qīng fēng,xǐ kōng yān yǔ zhàng。

gù rén huà hè xiān,qióng lú gòng qī chuàng。

shēng hái yì gèng gāo,guǒ fàn yuǎn xiāng xiǎng。

yǎn shān jiàn zhǎng gēng,zuì yǎn bù gǎn yǎng。

biàn jié qí jīng yóu,bù zhī fēi yàn bàng。

lán tíng zuì hòu lái,dé chǐ jūn suǒ shàng。

shāng shí suī kāng kǎi,lùn shì yóu tì tǎng。

bēi jiǔ qī fēng xià,yì sī jiǔ tiān shàng。

wàn shì jù kě rén,zhǐ qiàn é méi chàng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →