再次韵谢之

四海王信州,志气老益壮。

家学九夷闻,人物万夫望。

若使在庙堂,天下无怨旷。

胡为一叶舟,也泛闽溪浪。

顾余真断梗,江淮付摇漾。

逢人辄倾倒,涉世无堤障。

既念越人瘠,仍欲郑声放。

斥下九天来,宜似幽怪长。

邂逅忽相逢,琥珀倾新酿。

大急赓歌诗,胸臆赖舒畅。

我语无馀韵,日书甲乙帐。

得君驱鳄手,不忧潮阳瘴。

三年去国心,海隅日悽怆。

东家久不燔,稚子将无饷。

诗成皆置之,万事吾不仰。

那复思重裘,区区欲止谤。

明朝更可人,芒鞋穷好尚。

遥知翠微中,高谈得纵傥。

至乐曲糵间,虚名钟鼎上。

轻重不须论,杯行且酬唱。

拼音

sì hǎi wáng xìn zhōu,zhì qì lǎo yì zhuàng。

jiā xué jiǔ yí wén,rén wù wàn fū wàng。

ruò shǐ zài miào táng,tiān xià wú yuàn kuàng。

hú wèi yī yè zhōu,yě fàn mǐn xī làng。

gù yú zhēn duàn gěng,jiāng huái fù yáo yàng。

féng rén zhé qīng dào,shè shì wú dī zhàng。

jì niàn yuè rén jí,réng yù zhèng shēng fàng。

chì xià jiǔ tiān lái,yí shì yōu guài zhǎng。

xiè hòu hū xiāng féng,hǔ pò qīng xīn niàng。

dà jí gēng gē shī,xiōng yì lài shū chàng。

wǒ yǔ wú yú yùn,rì shū jiǎ yǐ zhàng。

dé jūn qū è shǒu,bù yōu cháo yáng zhàng。

sān nián qù guó xīn,hǎi yú rì qī chuàng。

dōng jiā jiǔ bù fán,zhì zi jiāng wú xiǎng。

shī chéng jiē zhì zhī,wàn shì wú bù yǎng。

nà fù sī zhòng qiú,qū qū yù zhǐ bàng。

míng cháo gèng kě rén,máng xié qióng hǎo shàng。

yáo zhī cuì wēi zhōng,gāo tán dé zòng tǎng。

zhì lè qū niè jiān,xū míng zhōng dǐng shàng。

qīng zhòng bù xū lùn,bēi xíng qiě chóu chàng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →