再次韵谢之

昌黎论佛骨,南行气亦壮。

献书请镂玉,却起北归望。

香山最风流,诗酒事夷旷。

那知闻琵琶,泪溅九江浪。

此身苦海中,风波随荡漾。

妄见分南北,无乃眼中障。

嗟我果何人,楚狂本天放。

外物不须论,有身今已长。

斥归水云乡,日醉莲花酿。

茗饮过陆羽,禅悦得文畅。

安此更何求,万里脱毡帐。

死生则置之,北邙岂俱瘴。

使君怜我愚,了无逐客怆。

谓我耕白云,不独齐眉饷。

诗来觅欢处,光芒不可仰。

欲醉桃李春,那忧贝锦谤。

赤脚敢云无,社舞非时尚。

侯门列蛾眉,一见吾其傥。

抛砖此当先,积薪君在上。

更为李与苏,两家按新唱。

拼音

chāng lí lùn fú gǔ,nán xíng qì yì zhuàng。

xiàn shū qǐng lòu yù,què qǐ běi guī wàng。

xiāng shān zuì fēng liú,shī jiǔ shì yí kuàng。

nà zhī wén pí pá,lèi jiàn jiǔ jiāng làng。

cǐ shēn kǔ hǎi zhōng,fēng bō suí dàng yàng。

wàng jiàn fēn nán běi,wú nǎi yǎn zhōng zhàng。

jiē wǒ guǒ hé rén,chǔ kuáng běn tiān fàng。

wài wù bù xū lùn,yǒu shēn jīn yǐ zhǎng。

chì guī shuǐ yún xiāng,rì zuì lián huā niàng。

míng yǐn guò lù yǔ,chán yuè dé wén chàng。

ān cǐ gèng hé qiú,wàn lǐ tuō zhān zhàng。

sǐ shēng zé zhì zhī,běi máng qǐ jù zhàng。

shǐ jūn lián wǒ yú,le wú zhú kè chuàng。

wèi wǒ gēng bái yún,bù dú qí méi xiǎng。

shī lái mì huān chù,guāng máng bù kě yǎng。

yù zuì táo lǐ chūn,nà yōu bèi jǐn bàng。

chì jiǎo gǎn yún wú,shè wǔ fēi shí shàng。

hóu mén liè é méi,yī jiàn wú qí tǎng。

pāo zhuān cǐ dāng xiān,jī xīn jūn zài shàng。

gèng wèi lǐ yǔ sū,liǎng jiā àn xīn chàng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →