第四章兼简其子

虱卜虽萧条,虎筮固豪壮。

要皆有得失,未息胸中望。

那知方寸地,太空等虚旷。

川逝水不流,石高风自浪。

郑五相府荣,谢三渔舟漾。

穷达安在哉,但瞒肉眼障。

鼓瑟铿尔舍,扶杖曝然放。

在我本不亏,底处更求长。

独挂百钱游,无人捉私酿。

醉归一腹春,满纸挥琴畅。

珍重江左王,德卲宜绛帐。

天遣千里来,不顾闽山瘴。

人言臭味同,政可慰悽怆。

谁知金玉予,诗成即相饷。

笔力到天心,开卷人争仰。

但勿赋兔葵,小儿易生谤。

献之诗更奇,句法晋宋尚。

从渠得精深,嗟余真恍傥。

何当日相从,烦君更语上。

径追太古风,三叹聊十唱。

拼音

shī bo suī xiāo tiáo,hǔ shì gù háo zhuàng。

yào jiē yǒu dé shī,wèi xī xiōng zhōng wàng。

nà zhī fāng cùn dì,tài kōng děng xū kuàng。

chuān shì shuǐ bù liú,shí gāo fēng zì làng。

zhèng wǔ xiāng fǔ róng,xiè sān yú zhōu yàng。

qióng dá ān zài zāi,dàn mán ròu yǎn zhàng。

gǔ sè kēng ěr shě,fú zhàng pù rán fàng。

zài wǒ běn bù kuī,dǐ chù gèng qiú zhǎng。

dú guà bǎi qián yóu,wú rén zhuō sī niàng。

zuì guī yī fù chūn,mǎn zhǐ huī qín chàng。

zhēn zhòng jiāng zuǒ wáng,dé shào yí jiàng zhàng。

tiān qiǎn qiān lǐ lái,bù gù mǐn shān zhàng。

rén yán chòu wèi tóng,zhèng kě wèi qī chuàng。

shuí zhī jīn yù yǔ,shī chéng jí xiāng xiǎng。

bǐ lì dào tiān xīn,kāi juǎn rén zhēng yǎng。

dàn wù fù tù kuí,xiǎo ér yì shēng bàng。

xiàn zhī shī gèng qí,jù fǎ jìn sòng shàng。

cóng qú dé jīng shēn,jiē yú zhēn huǎng tǎng。

hé dāng rì xiāng cóng,fán jūn gèng yǔ shàng。

jìng zhuī tài gǔ fēng,sān tàn liáo shí chàng。

作者介绍

邓肃

宋 · 1091年 - 1132年

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。

查看全部作品 →