有感

天地不磈立,人为天地心。

世无经济学,何以任弥纶。

沛兴园绮隐,渊启虬髯惊。

汉唐造草昧,数子留其名。

我非烟霞徒,息养离世氛。

我非云水客,眼空观劫尘。

有身必有用,用世非荣身。

善性自孟子,恶性由荀卿。

气质诚有驳,良心乃其纯。

荀卿言治气,孟子言养心。

治如治稊稗,恶去善自生。

养如养佳谷,善长恶亦亡。

善善而恶恶,孟荀同臭馨。

安用泥口耳,纷纷争异名。

寥寥数千载,尘迹汗简青。

麟死不可作,纪例存其文。

世无公是非,安得真劝惩。

西汉岂无人,气节冰雪清。

东汉岂无人,长厚性质淳。

特立违时好,心事竟埋堙。

纷纷澜倒徒,空赢身后名。

拼音

tiān dì bù wěi lì,rén wèi tiān dì xīn。

shì wú jīng jì xué,hé yǐ rèn mí lún。

pèi xīng yuán qǐ yǐn,yuān qǐ qiú rán jīng。

hàn táng zào cǎo mèi,shù zi liú qí míng。

wǒ fēi yān xiá tú,xī yǎng lí shì fēn。

wǒ fēi yún shuǐ kè,yǎn kōng guān jié chén。

yǒu shēn bì yǒu yòng,yòng shì fēi róng shēn。

shàn xìng zì mèng zi,è xìng yóu xún qīng。

qì zhì chéng yǒu bó,liáng xīn nǎi qí chún。

xún qīng yán zhì qì,mèng zi yán yǎng xīn。

zhì rú zhì tí bài,è qù shàn zì shēng。

yǎng rú yǎng jiā gǔ,shàn zhǎng è yì wáng。

shàn shàn ér è è,mèng xún tóng chòu xīn。

ān yòng ní kǒu ěr,fēn fēn zhēng yì míng。

liáo liáo shù qiān zài,chén jì hàn jiǎn qīng。

lín sǐ bù kě zuò,jì lì cún qí wén。

shì wú gōng shì fēi,ān dé zhēn quàn chéng。

xī hàn qǐ wú rén,qì jié bīng xuě qīng。

dōng hàn qǐ wú rén,zhǎng hòu xìng zhì chún。

tè lì wéi shí hǎo,xīn shì jìng mái yīn。

fēn fēn lán dào tú,kōng yíng shēn hòu míng。

作者介绍

陈宗远

宋 · ? - ?

陈宗远,字巽斋。有《寒窗听雪集》,已佚。事见《江湖后集》卷一三。 陈宗远诗,据《江湖后集》等书所录,编为一卷。

查看全部作品 →