夜宿祥符寺晓钟有感

一枕松风入夜寒,晓窗残月隔帘看。

梦回竹榻闻钟后,怅绝浮生出世难。

还念将军能舍宅,何妨陶令未之官。

此身合向山中住,丘壑由来号易安。

拼音

yī zhěn sōng fēng rù yè hán,xiǎo chuāng cán yuè gé lián kàn。

mèng huí zhú tà wén zhōng hòu,chàng jué fú shēng chū shì nán。

hái niàn jiāng jūn néng shě zhái,hé fáng táo lìng wèi zhī guān。

cǐ shēn hé xiàng shān zhōng zhù,qiū hè yóu lái hào yì ān。

作者介绍

许琮

宋 · 1149年 - ?

许琮,字季玉,号默斋,武进(今属江苏)人。年十八登孝宗乾道二年(一一六六)进士,调旌德尉(清光绪《武进阳湖县志》卷一九)。累官知制诰。事见《七十二峰足徵集》卷三。今录诗十五首。

查看全部作品 →