和府公二十韵

百草迎年茂,群花逼夏零。

天工感寥落,春事出丁宁。

皓月雕寒魄,鲜风结暖馨。

彩霞融缥缈,甘露洒清泠。

照坐千枝烛,摇空九子铃。

轻黄金缀缕,凝碧玉镌瓶。

烂漫辅鲛锦,缡褷聚鹤翎。

问名惊竞秀,变态骇流形。

钟美应成媪,储芳或景星。

意真乘澹泊,气淑倚娉婷。

净影临雕槛,疏音隔后庭。

瑶妃旦酣酒,玉女夜窥棂。

时世妆浓澹,朝云梦窈冥。

魂从攀处乱,醉任看馀酲。

禁籞曾迂幸,天歌独仰听。

一时矜绝出,众卉谢晶荧。

正尔生成巧,由来造化灵。

属词劳比兴,图象费丹青。

雨重碧油幕,灯昏云母屏。

谪仙才不世,激赏为君聆。

拼音

bǎi cǎo yíng nián mào,qún huā bī xià líng。

tiān gōng gǎn liáo luò,chūn shì chū dīng níng。

hào yuè diāo hán pò,xiān fēng jié nuǎn xīn。

cǎi xiá róng piāo miǎo,gān lù sǎ qīng líng。

zhào zuò qiān zhī zhú,yáo kōng jiǔ zi líng。

qīng huáng jīn zhuì lǚ,níng bì yù juān píng。

làn màn fǔ jiāo jǐn,lí shī jù hè líng。

wèn míng jīng jìng xiù,biàn tài hài liú xíng。

zhōng měi yīng chéng ǎo,chǔ fāng huò jǐng xīng。

yì zhēn chéng dàn pō,qì shū yǐ pīng tíng。

jìng yǐng lín diāo kǎn,shū yīn gé hòu tíng。

yáo fēi dàn hān jiǔ,yù nǚ yè kuī líng。

shí shì zhuāng nóng dàn,cháo yún mèng yǎo míng。

hún cóng pān chù luàn,zuì rèn kàn yú chéng。

jìn yù céng yū xìng,tiān gē dú yǎng tīng。

yī shí jīn jué chū,zhòng huì xiè jīng yíng。

zhèng ěr shēng chéng qiǎo,yóu lái zào huà líng。

shǔ cí láo bǐ xīng,tú xiàng fèi dān qīng。

yǔ zhòng bì yóu mù,dēng hūn yún mǔ píng。

zhé xiān cái bù shì,jī shǎng wèi jūn líng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →