社后雪

故阴不自敛,飞霰一何骄。

强妒春阳盛,那妨玉琯调。

滔天初极望,见晛已全消。

讵损朱华丽,只添绿野饶。

泥涂穷道路,絺绤乱鼲貂。

遂恐天时错,仍虞岁事枵。

浮云犹苦结,燕贺乍惊飘。

但使风从律,无嫌物反祅。

初过元日社,又放紫宸朝。

乘兴从君饮,孤音续郢谣。

拼音

gù yīn bù zì liǎn,fēi xiàn yī hé jiāo。

qiáng dù chūn yáng shèng,nà fáng yù guǎn diào。

tāo tiān chū jí wàng,jiàn xiàn yǐ quán xiāo。

jù sǔn zhū huá lì,zhǐ tiān lǜ yě ráo。

ní tú qióng dào lù,chī xì luàn hún diāo。

suì kǒng tiān shí cuò,réng yú suì shì xiāo。

fú yún yóu kǔ jié,yàn hè zhà jīng piāo。

dàn shǐ fēng cóng lǜ,wú xián wù fǎn yāo。

chū guò yuán rì shè,yòu fàng zǐ chén cháo。

chéng xīng cóng jūn yǐn,gū yīn xù yǐng yáo。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →