奉同邻几咏雪

侵旦满城雪,从天万里风。

阴沈朝日变,惨澹宿云同。

径渡湖沙远,群飞海上空。

崩腾兼上下,眩晃失西东。

帝所银为阙,河滨贝作宫。

瑶林高不极,璧水阔无穷。

巨丽神仙境,精微造化工。

霏花争烂漫,喷雾极溟蒙。

扫洒埃尘豁,苞含物象充。

牛衣愁病客,鹤发思衰翁。

侵冒貂馀黑,凭凌火似红。

厉威深刻轹,正色坦昭融。

妒舞多珍鹭,迷群有断鸿。

阳微怯频复,阴老恣骄雄。

蔀屋贫奢等,辉窗昼夜通。

岁华惊朔易,故老识年丰。

占赋惭宾右,闻歌慕郢中。

闭门徒自喜,乘兴力难崇。

拼音

qīn dàn mǎn chéng xuě,cóng tiān wàn lǐ fēng。

yīn shěn cháo rì biàn,cǎn dàn sù yún tóng。

jìng dù hú shā yuǎn,qún fēi hǎi shàng kōng。

bēng téng jiān shàng xià,xuàn huǎng shī xī dōng。

dì suǒ yín wèi quē,hé bīn bèi zuò gōng。

yáo lín gāo bù jí,bì shuǐ kuò wú qióng。

jù lì shén xiān jìng,jīng wēi zào huà gōng。

fēi huā zhēng làn màn,pēn wù jí míng méng。

sǎo sǎ āi chén huō,bāo hán wù xiàng chōng。

niú yī chóu bìng kè,hè fā sī shuāi wēng。

qīn mào diāo yú hēi,píng líng huǒ shì hóng。

lì wēi shēn kè lì,zhèng sè tǎn zhāo róng。

dù wǔ duō zhēn lù,mí qún yǒu duàn hóng。

yáng wēi qiè pín fù,yīn lǎo zì jiāo xióng。

bù wū pín shē děng,huī chuāng zhòu yè tōng。

suì huá jīng shuò yì,gù lǎo shí nián fēng。

zhàn fù cán bīn yòu,wén gē mù yǐng zhōng。

bì mén tú zì xǐ,chéng xīng lì nán chóng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →