再和邻几

冱寒凋暮节,大雪冒神州。

气象昏千里,光芒混六幽。

度前蚊过目,陨旷叶惊秋。

烟素长谁引,云罗薄自浮。

势轻低更起,影乱去还留。

玉石均朝采,珠玑共暗投。

围城明组练,格野乱旗旒。

模象群形富,牢笼众险周。

履空谙曳纵,骋望快登楼。

栖璧函珍带,装帘耀宝钩。

润应何泽比,甘岂井泉侔。

万物纷同态,繁阴惨共愁。

波声增渤澥,原色借来麰。

邀醉时吹面,欺贫屡洒裘。

驱除夏蛊尽,排迮楚氛收。

人谢泥涂辱,家成汗漫游。

画图饶粉垩,比兴极歌讴。

积久风逾厉,消迟岁聿遒。

短才非子敌,秘思为君抽。

高韵侵梁郢,烦言不可酬。

拼音

hù hán diāo mù jié,dà xuě mào shén zhōu。

qì xiàng hūn qiān lǐ,guāng máng hùn liù yōu。

dù qián wén guò mù,yǔn kuàng yè jīng qiū。

yān sù zhǎng shuí yǐn,yún luó báo zì fú。

shì qīng dī gèng qǐ,yǐng luàn qù hái liú。

yù shí jūn cháo cǎi,zhū jī gòng àn tóu。

wéi chéng míng zǔ liàn,gé yě luàn qí liú。

mó xiàng qún xíng fù,láo lóng zhòng xiǎn zhōu。

lǚ kōng ān yè zòng,chěng wàng kuài dēng lóu。

qī bì hán zhēn dài,zhuāng lián yào bǎo gōu。

rùn yīng hé zé bǐ,gān qǐ jǐng quán móu。

wàn wù fēn tóng tài,fán yīn cǎn gòng chóu。

bō shēng zēng bó xiè,yuán sè jiè lái móu。

yāo zuì shí chuī miàn,qī pín lǚ sǎ qiú。

qū chú xià gǔ jǐn,pái zé chǔ fēn shōu。

rén xiè ní tú rǔ,jiā chéng hàn màn yóu。

huà tú ráo fěn è,bǐ xīng jí gē ōu。

jī jiǔ fēng yú lì,xiāo chí suì yù qiú。

duǎn cái fēi zi dí,mì sī wèi jūn chōu。

gāo yùn qīn liáng yǐng,fán yán bù kě chóu。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →