和陈度支杜城园池长韵诗

三辅衣冠多俊贤,迩来风物故依然。

君家复在城南社,时望从知尺五天。

韦氏训经门益大,酂侯治第世相传。

雪残太一虚无里,尘涨重城苍莽边。

修竹万竿迷暗谷,清渠百道散鸣泉。

欣欣树色知春近,寂寂禽声觉地偏。

使节归来同昼锦,扁舟浮去似登仙。

禆谌适野非无兴,更挹逍遥池上篇。

拼音

sān fǔ yī guān duō jùn xián,ěr lái fēng wù gù yī rán。

jūn jiā fù zài chéng nán shè,shí wàng cóng zhī chǐ wǔ tiān。

wéi shì xùn jīng mén yì dà,cuó hóu zhì dì shì xiāng chuán。

xuě cán tài yī xū wú lǐ,chén zhǎng zhòng chéng cāng mǎng biān。

xiū zhú wàn gān mí àn gǔ,qīng qú bǎi dào sàn míng quán。

xīn xīn shù sè zhī chūn jìn,jì jì qín shēng jué dì piān。

shǐ jié guī lái tóng zhòu jǐn,biǎn zhōu fú qù shì dēng xiān。

bì chén shì yě fēi wú xīng,gèng yì xiāo yáo chí shàng piān。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →