古寺

唐殿弛栋梁,空庭长荆棘。

坳堂客水腥,坏碣苔藓积。

经营东晋始,远近千岁逼。

兴废纷可悲,徘徊意不怿。

尚馀土木巧,未露斤斧迹。

使鬼固已劳,斯民忍终役。

悠悠竞颓波,扰扰非一国。

台城更荒唐,万古共悽恻。

拼音

táng diàn chí dòng liáng,kōng tíng zhǎng jīng jí。

ào táng kè shuǐ xīng,huài jié tái xiǎn jī。

jīng yíng dōng jìn shǐ,yuǎn jìn qiān suì bī。

xīng fèi fēn kě bēi,pái huái yì bù yì。

shàng yú tǔ mù qiǎo,wèi lù jīn fǔ jì。

shǐ guǐ gù yǐ láo,sī mín rěn zhōng yì。

yōu yōu jìng tuí bō,rǎo rǎo fēi yī guó。

tái chéng gèng huāng táng,wàn gǔ gòng qī cè。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →