雨晴率张生及诸弟到建福僧居

沈阴天气昏,忽霁景物好。

墙阴且残雪,池岸已芳草。

愁怀无端涯,强出慰枯槁。

白日当青天,所至豁如扫。

山僧一饭毕,钟鼓不复考。

庭宇若无人,窗轩照丹藻。

徒行不知远,适兴惬所祷。

如觉逍遥游,颇堪谢烦恼。

诸子吾宗秀,张生一经老。

相顾能不言,欢然屡绝倒。

拼音

shěn yīn tiān qì hūn,hū jì jǐng wù hǎo。

qiáng yīn qiě cán xuě,chí àn yǐ fāng cǎo。

chóu huái wú duān yá,qiáng chū wèi kū gǎo。

bái rì dāng qīng tiān,suǒ zhì huō rú sǎo。

shān sēng yī fàn bì,zhōng gǔ bù fù kǎo。

tíng yǔ ruò wú rén,chuāng xuān zhào dān zǎo。

tú xíng bù zhī yuǎn,shì xīng qiè suǒ dǎo。

rú jué xiāo yáo yóu,pǒ kān xiè fán nǎo。

zhū zi wú zōng xiù,zhāng shēng yī jīng lǎo。

xiāng gù néng bù yán,huān rán lǚ jué dào。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →