没蕃士

丁年仕辕门,欲食万里肉。

敌兵方强梁,边境日局缩。

是时十月交,转战大河曲。

落日天地昏,风尘蔽川陆。

我师自凭陵,虏骑出深谷。

路穷矢交坠,壮士同僇辱。

投身致网罟,南向长恸哭。

忠义安可论,功名亦已覆。

悠悠捐岁序,忽忽抱心曲。

每生悔为祸,致死倘还福。

夜渡黄河冰,独依荒榛宿。

狐狸鸣我旁,虎豹相驰逐。

脱身仅毫毛,夜动昼必伏。

肌肤存空骨,性命半鬼箓。

十月到亭堠,门人识风俗。

回头复长望,慷慨泪盈目。

忆昔万人出,今还一身复。

可怜同时辈,视我犹鸿鹄。

永弃绝域中,几时脱臣仆。

叩门谒主帅,长跪向人哭。

可汗甚桀黠,其下亦辑睦。

弩力思长策,勿轻用人属。

拼音

dīng nián shì yuán mén,yù shí wàn lǐ ròu。

dí bīng fāng qiáng liáng,biān jìng rì jú suō。

shì shí shí yuè jiāo,zhuǎn zhàn dà hé qū。

luò rì tiān dì hūn,fēng chén bì chuān lù。

wǒ shī zì píng líng,lǔ qí chū shēn gǔ。

lù qióng shǐ jiāo zhuì,zhuàng shì tóng lù rǔ。

tóu shēn zhì wǎng gǔ,nán xiàng zhǎng tòng kū。

zhōng yì ān kě lùn,gōng míng yì yǐ fù。

yōu yōu juān suì xù,hū hū bào xīn qū。

měi shēng huǐ wèi huò,zhì sǐ tǎng hái fú。

yè dù huáng hé bīng,dú yī huāng zhēn sù。

hú lí míng wǒ páng,hǔ bào xiāng chí zhú。

tuō shēn jǐn háo máo,yè dòng zhòu bì fú。

jī fū cún kōng gǔ,xìng mìng bàn guǐ lù。

shí yuè dào tíng hòu,mén rén shí fēng sú。

huí tóu fù zhǎng wàng,kāng kǎi lèi yíng mù。

yì xī wàn rén chū,jīn hái yī shēn fù。

kě lián tóng shí bèi,shì wǒ yóu hóng gǔ。

yǒng qì jué yù zhōng,jǐ shí tuō chén pū。

kòu mén yè zhǔ shuài,zhǎng guì xiàng rén kū。

kě hàn shén jié xiá,qí xià yì jí mù。

nǔ lì sī zhǎng cè,wù qīng yòng rén shǔ。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →