得邻几书

君乘使者车,我为列郡守。

地理秦与越,天文井兼斗。

梦寐且不通,言笑安得同。

忽传咫尺书,远愧西南风。

衰老容貌迁,忧患志气落。

闻君白纷如,我亦不如昨。

舍书计离别,忽忽三四年。

一日成九秋,此语犹信然。

天地大逆旅,外物不可必。

出处多舛驰,相逢定何日。

尚禽晚且游,沮溺长耦耕。

此意虽未合,且当勤寄声。

拼音

jūn chéng shǐ zhě chē,wǒ wèi liè jùn shǒu。

dì lǐ qín yǔ yuè,tiān wén jǐng jiān dòu。

mèng mèi qiě bù tōng,yán xiào ān dé tóng。

hū chuán zhǐ chǐ shū,yuǎn kuì xī nán fēng。

shuāi lǎo róng mào qiān,yōu huàn zhì qì luò。

wén jūn bái fēn rú,wǒ yì bù rú zuó。

shě shū jì lí bié,hū hū sān sì nián。

yī rì chéng jiǔ qiū,cǐ yǔ yóu xìn rán。

tiān dì dà nì lǚ,wài wù bù kě bì。

chū chù duō chuǎn chí,xiāng féng dìng hé rì。

shàng qín wǎn qiě yóu,jǔ nì zhǎng ǒu gēng。

cǐ yì suī wèi hé,qiě dāng qín jì shēng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →