将入京得淮南王工部书及遣寿州官船以来五言寄之

生理厌漂荡,三年若栖苴。

春深感松柏,流涕望京华。

谁言数舍近,局滞成天涯。

鬓色新二毛,怅然空复嗟。

明侯平生意,虽远不云遐。

叩君金玉音,眷我需于沙。

旭日明清川,扁舟问贫家。

虽非方外游,此亦海上槎。

尽日庇短篷,不惭负舍蜗。

愧君济川才,引领隔云霞。

何由一乘兴,世累纷如麻。

拼音

shēng lǐ yàn piāo dàng,sān nián ruò qī jū。

chūn shēn gǎn sōng bǎi,liú tì wàng jīng huá。

shuí yán shù shě jìn,jú zhì chéng tiān yá。

bìn sè xīn èr máo,chàng rán kōng fù jiē。

míng hóu píng shēng yì,suī yuǎn bù yún xiá。

kòu jūn jīn yù yīn,juàn wǒ xū yú shā。

xù rì míng qīng chuān,biǎn zhōu wèn pín jiā。

suī fēi fāng wài yóu,cǐ yì hǎi shàng chá。

jǐn rì bì duǎn péng,bù cán fù shě wō。

kuì jūn jì chuān cái,yǐn lǐng gé yún xiá。

hé yóu yī chéng xīng,shì lèi fēn rú má。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →